Ánh sáng Li Chúa – Lm Phêrô Bùi Quang Tuấn

Vào lúc 1 giờ kém 12 phút sáng ngày 1/9/85, nhà hải dương học nổi tiếng Robert Ballard chợt phát hiện trên màn sóng vị trí của chiếc tàu Titanic bị chôn vùi dưới làn nước xanh thẳm của Bắc Đại Tây Dương cách đây ¾ thế kỷ.

Khi xác tàu được t́m thấy th́ cũng là lúc tất cả những con số thống kê liên quan đến chiếc Titanic đă được đưa ra ánh sáng. Sau đây là một vài số liệu được ghi nhận:

- Chiều dài của chiếc tàu là 269 mét

- Chi phí cho việc đóng tàu là 178 triệu đô la (tính theo thời giá hiện nay)

- Thời gian sử dụng là 5 ngày

- Từ lúc đụng băng trôi cho đến khi ch́m hoàn toàn là 2 giờ 40 phút

- Tổng số hành khách và thuỷ thủ là 2223; số người sống sót: 706

Vé hạng nhất là 705 đô la

Tuy nhiên, điểm đáng lưu ư là số ống nḥm dành cho hai người trực tại vọng gác là zêrô. Chính con số zêrô này mà người ta không thấy được xa, không phát hiện sớm được tảng băng trôi để rồi tai hoạ đă ập tới.

Cuộc đời con người như một chiếc tàu ngoài khơi, đang hướng đến bến bờ của b́nh an và hạnh phúc. Nếu không thấy xa phía đàng trước, nếu không có những phương tiện giúp định vị th́ rồi những gịng xoáy, băo lốc, hay băng trôi sẽ nhận ch́m nó. Cần thiết biết bao những chiếc ống nḥm. Cần biết bao một tia sáng soi chiếu để thấy được hướng đi, đích tới, và trở ngại phải vượt qua.

Vấn đề là trong đời sống tâm linh đâu là ánh sáng soi chiếu đường đi? Cái ǵ có tác dụng như những chiếc ống nḥm giúp ta thấy xa trên hải tŕnh ngàn dặm đây?

Tôi chợt nhớ đến bài hát Alleluia của Cha Thành Tâm với lời nhạc “Alleluia, Lời Chúa dẫn soi con đường đi,” và trong bài Lắng Nghe Tiếng Chúa của Nguyễn Duy mà lời nhạc sau đây đă mang lại cho tôi một ch́a khoá: “Lời Ngài là sức sống của con. Lời Ngài là ánh sáng đời con. Lời Ngài làm chứa chan hy vọng, là đường để con hằng dơi bước…”

Thế ra trong cơi mù tối của tâm linh hay giữa sóng cả ba đào đang hoành hành dày xéo, Lời Chúa sẽ là phương thế dẫn đường soi lối giúp người ta đến với bến bờ. Đoạn Tin Mừng trong Chúa Nhật Lễ Hiển linh là một lời xác nhận cho chân lư đó.

Ba nhà đạo sĩ trong cuộc hành tŕnh đi t́m ư nghĩa của cuộc đời, đương đầu với biết bao khó nhọc: băng qua đồi, leo qua núi, vượt qua cả vùng hoang dại của sa mạc Trung đông với khí hậu khắc nghiệt, ngày th́ nóng cháy da, đêm lại lạnh thấu xương. Địa đă không lợi mà thiên cũng chẳng thời. Một ánh sáng sao dẫn lối th́ nay lại biến mất. Lạc lối. Mù mờ. Không c̣n phương hướng. Chẳng biết ḿnh phải đi về đâu.

Không thất vọng bỏ cuộc, các ông vẫn ḍ hỏi t́m ṭi. Cuối cùng, may thay, người ta đă chỉ cho các ông nơi cần đến.

Điểm đáng chú ư là không phải những kinh sư, kư lục hay thượng tế đă trả lời cho sự t́m kiếm của ba nhà đạo sĩ, nhưng là Kinh Thánh. Chính Thánh Kinh đă chỉ cho giới lănh đạo Do Thái, và qua họ, nói cho ba người từ phương đông biết chân lư và ư nghĩa cuộc đời nằm ở nơi đâu. Từ Kinh Thánh, các đạo sĩ biết được rằng “Nơi Bêlem, thuộc đất Giuđa sẽ xuất hiện vị cứu tinh, Đấng sẽ chăn dắt Israel.” Và họ đă tiếp tục lên đường, nhắm hướng Thánh kinh đă chỉ mà tiến bước, để rồi cuối cùng t́m ra lẽ sống, thấy được giá trị và ư nghĩa cuộc đời ḿnh nơi một con người có tên Giêsu.

Đúng là “Lời Chúa sáng soi con đường đi,” “Lời Chúa đổi mới cho cuộc đời. Lời Ngài hạnh phúc cho trần ai.” Nhưng thử hỏi tôi đă biết lấy Lời Chúa làm kim chỉ nam cho đời ḿnh chưa? Tôi có hay đọc Kinh Thánh để t́m hướng đi giữa những giong tố của cuộc sống? Nhưng, tôi đă có cuốn Kinh Thánh chưa đă chứ?

E rằng lắm khi bỏ ra năm chục, một trăm để mua đôi giày, chiếc áo sao dễ quá, nhưng để mua một cuốn Thánh Kinh hay những sách báo đạo đức giá 10 đồng sao không dễ chút nào. Nhiều lúc xem phim, nghe nhạc 2, 3 giờ liền mà chẳng thấy mệt mỏi ǵ, nhưng đọc các sách nhà đạo 5, 10 phút sao thấy ngại ngùng khó khăn quá.

Nếu ư thức và thái độ như thế, làm sao tâm hồn tôi có thể vượt qua được sóng ngàn, tránh khỏi các băng trôi để tiến đến bến bờ b́nh an được.

Không nh́nh vào Lời Chúa để rồi nhờ ánh sáng từ đó dẫn lối chắc chắn thuyền đời tôi sẽ lênh đênh bất định, nếu không muốn nói là dễ bị ch́m đắm trước những phong ba của cuộc đời.

Nhưng nếu tôi quyết tâm từ nay sẽ lắng nghe tiếng Chúa hơn qua Thánh Kinh, sẽ t́m đọc lời Ngài qua các sách báo thiêng liêng đạo đức, và sẽ suy tư học hỏi ư Ngài qua mọi biến cố hằng ngày, th́ chắc chắn tự đáy tâm hồn sẽ vang lên khúc hát hạnh phúc: “Lời Ngài là sức sống của con. Lời Ngài là ánh sáng đời con. Lời Ngài làm chứa chan hy vọng, là đường để con hằng dơi bước. Lời Ngài được chất ngất niềm vui, trọn vẹn ngàn tiếng hát đầy vơi. Lời Ngài đổi mới cho cuộc đời. Lời Ngài hạnh phúc cho trần ai.”