ĐỨC M HIN H̀NH TẠI H LA MĂ, BN TRE

 

Tại làng Hiệp Hưng, Tỉnh Bến Tre, thuộc Giáo Phận Vĩnh Long có một nơi gọi là Bầu Giơi. Nơi đây là một cánh đồng trũng bỏ hoang, cây cối mọc um tùm, là nơi dành cho chim c̣ giơi cú đến tụ họp. Dân chúng vùng này phần đông quây quần tụ họp chung quanh chợ Sơn Đốc, cách Bầu Giơi chừng hai cây số.

 

Khoảng năm 1930, cha sở Cái Bông là cha Luca Sách ở gần đấy, sai một thầy đến giảng đạo và cất một ngôi nhà thờ nhỏ ở gần khu chợ để làm nơi phượng tự và giảng dạy những người tân ṭng. Từ năm 1945, chiến tranh làm cho họ Cái Bông và Sơn Đốc không giao thông được với nhau. Măi tới năm 1947, chiến tranh lan rộng, dân chúng Sơn Đốc phải tản cư hết, trong số đó có 11 gia đ́nh tản cư lên Bầu Giơi. Thế là nhóm Công Giáo này không có Linh Mục chăm sóc. Mấy năm sau họ mới tiếp xúc được với xứ Cái Sơn do cha Phêrô Dư cai quản, cách xa tới 20 cây số. Sau đó một năm, dân làng Bầu Giơi cất được một ngôi nhà thờ làm nơi thờ phượng. Ngày 11 tháng 11 năm 1949 Đức Cha Vĩnh Long về làm phép Thêm Sức tại Cái Sơn, Ngài đă thân hành đến thăm Bầu Giơi và đổi tên là họ La Mă, Bến tre. Từ đó La Mă xuất hiện tại Việt Nam.

 

Nguyên khi lập nhà thờ Sơn Đốc năm 1930, Cha Luca Sách, Bổn Sở Cái Bông có tặng nhà thờ này một bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp khám kiếng. Nhưng năm 1957, khi bổn đạo bỏ nhà cửa, đền thờ, chợ búa đi tản cư khắp nơi, ông già Nguyễn văn Hạt là trùm trong họ phải rước ảnh Đức Mẹ về nhà ḿnh. Sau ông cho con trai là Nguyễn văn Thành mượn đem về nhà riêng.

 

Ngày mùng 2 tháng 2 năm 1957, có cuộc khủng bố đạo ở vùng này, gia đ́nh anh Thành cũng như bao gia đ́nh khác phải nhiều sự khốn khó, đến bức ảnh cũng bị mất tích, ông trùm Hạt rất buồn bă.

 

Một hôm vào đầu tháng năm, người láng giềng của nhà anh Thành tên là Vơ thị Hiền đi xúc cá ngoài ven sông, vớt được một cái khung ảnh. Anh Thành nhận ra là cái khung ảnh Đức Mẹ của gia đ́nh đă bị mất từ mấy tháng trước. Chị Hiền cho lại anh Thành. Anh đem khám đi rửa nhưng ảnh không c̣n nét chi nữa, ngoài mấy nét mờ mờ như nét viết ch́. Nhân ngày ấy các bà phước đang tô điểm bàn thờ, chị vợ đă đến xin thuốc về cho chồng tô lại bức ảnh, nhưng các bà đă hết thuốc, lại bảo về nhà mua ảnh khác mà dùng chứ vẽ lại sao được.

 

Ảnh thật sự hư rồi, ảnh không c̣n để tôn kính được mà đem ra che mưa đỡ nắng ở nơi mái hiên nhà bị dột. Đến tháng tám năm ấy, v́ t́nh thế chiến tranh, anh Thành là thanh niên nên cũng không thể ở nhà được, phải dọn sang Tam B́nh là quê vợ để lánh nạn. Ông Hạt đến nhà dọn đồ cho con thấy bức ảnh vứt trong kẹt vách, lấy về đặt trên bàn thờ sáng tối cầu nguyện.

 

Hai tháng sau, ngày mùng 7 tháng 10 năm 1950, chiến sự lại diễn ra ngay trong khu vực Bầu Giơi, lửa đạn bắn ra tơi bời khiến dân làng phải chạy trốn. Ông Trùm Hạt cùng người con út không kịp chạy phải núp dưới tủ thờ cho qua cơn sóng gió. Lúc im tiếng súng, căn nhà ông đă bị tan nát v́ đạn bắn, chỉ trừ nơi tủ thờ ông núp là c̣n nguyên vẹn, nh́n lên ảnh Đức Mẹ để tạ ơn th́ ôi lạ lùng xiết bao! Bức ảnh mờ phai mục nát trước kia, sao đă sáng rơ mọi nét, tốt tươi mọi màu sắc từ lúc nào? Ông Trùm cảm động vô cùng. Với tâm hồn đơn sơ và thành tín của một ông già đạo đức nơi thôn dă, ông tin ngay là một phép lạ của Đức Mẹ: Đức Mẹ chẳng những đă cứu thoát hai cha con ông trong lúc nguy khốn cực điểm, lại c̣n hiển linh trên bức ảnh phai mờ mà xưa nay ông vẫn tôn kính và hết niềm cậy tin.

 

Hai mắt rướm lệ, ông Trùm Hạt cùng con quỳ xuống tạ ơn Đức Mẹ. Ngay chiều hôm đó ông Trùm Hạt đi nhà thờ cầu kinh, rồi kể cho hai bà phước nghe biết sự lạ đă xẩy ra trên bức ảnh của ông. Hai bà nói:

 

- Ngày mai chúa nhật, ông đem bức ảnh đến cho chúng tôi coi.

Sáng hôm sau ông đi lễ mang theo bức ảnh và hai bà nói:

 

- Qủa thiệt, hồi vớt bức ảnh lên th́ mục nát phai mờ, mà bây giờ ảnh Mẹ đẹp tốt tươi thế này, ấy là Đức Mẹ thương ông lắm.

 

Các bổn đạo trong họ cũng đều nhận sự lạ lùng đă xẩy ra nơi bức ảnh. Ai nấy đều như phấn khởi và hân hoan v́ đă thấy sự lạ, nhất là được thấy một bức ảnh đẹp chưa từng có.

 

Sau ông Trùm Hạt đưa ảnh tới Cái Bông cho cha sở cũ của ḿnh là cha Sách coi. Ngài bảo:

 

- Để bức ảnh lại đây tôi giữ giùm, đợi khi nào La Mă dựng xong nhà thờ sẽ cho rước về.

 

Ngày 20 tháng 6 năm 1951, họ La Mă khánh thành ngôi nhà thờ mới, tuy cũng lợp lá sơ sài, nhưng khang trang rộng răi hơn trước. Ngày 15 thang 8 năm 1951, nhân dịp mừng lễ Đức Mẹ Lên Trời lần đầu tiên, kể từ khi Đức Giáo Hoàng Piô 12 ban sắc lệnh phải tin về tín điều Mẹ Lên Trời cả hồn cả xác này, Cha Phêrô Dự xin họ La Mă cho họ chánh xứ Cái Sơn mượn bức ảnh lạ về tôn kính trong một tuần 9 ngày. Chính ngày lễ Mẹ Mông Triệu, trước giờ hành lễ, người ta rước bức ảnh xung quanh nhà thờ, đến khi sắp đặt bức ảnh lên đài, cha Phêrô Dự đang sắp giảng, ngài nh́n lên bức ảnh cầu nguyện th́ ôi! lạ lùng thay! ngài thấy trong bức ảnh một mũ triều thiên hiện thêm ra trên đầu Đức Mẹ. Ngài nhớ rơ bức ảnh trước đây không có triều thiên. Ngài quay ra chỉ cho bổn đạo thấy sự thay đổi lạ lùng ấy. Hàng ngàn người có mặt ở nhà thờ đều cảm động.

 

Ngày 12 tháng 1 năm 1952 Đức Cha Ngô Đ́nh Thục đến viếng họ La Mă. Sau khi ở nhà thờ về, ngài hỏi cha Dự:

 

- Ủa! Sao trên đầu Đức Mẹ lại có cái triều thiên từ bao giờ? Lần trước tôi có thấy đâu?

 

Bấy giờ cha Dự mới kể cho ngài nghe câu chuyện xẩy ra hôm 15 tháng 8 năm 1951. Hiện nay nhiều người c̣n giữ được h́nh chụp bức ảnh trước ngày 15 tháng 8 năm 1951, nghĩa là khi chưa có mũ triều thiên trên đầu Đức Mẹ. Đó là tang chứng rất rơ ràng.

 

Một điều khác cũng đáng để ư, là khi bức ảnh mới vớt lên, v́ ảnh gắn vào với kính, nên khi gỡ ra thủng nhiều chỗ. Bây giờ chẳng những chân dung Mẹ hiện lên rất đẹp, mà những chỗ thủng trước kia cũng biến mất, chỉ c̣n một lỗ ở phía sau. Tuy vậy mặt sau bức ảnh và trên cái khung gỗ, vẫn c̣n nhiều dấu vết do sự ngâm lâu dưới bùn và nước.

 

Từ đó, tin Đức Mẹ hiện h́nh đồn ra khắp nơi và người ta tuôn đến La Mă cầu xin Đức Mẹ đông đúc vô ngần. Nhiều người đă tuyên bố ḿnh đă được phép lạ tỏ tường. Trước ḷng cậy trông và sùng kính của dân chúng, Đức Giám Mục Vĩnh Long đă ban một tâm thư huấn dụ như sau:

 

"Dù Bề Trên chưa đoán định hư thật thế nào, Toà Ta không cấm bổn đạo đến viếng nhà thờ ấy, miễn là sẵn ḷng vâng phục lư đoán Hội Thánh sẽ ra, sau khi đă truy cứu rơ ràng cẩn thận, và miễn là hằng nhớ ḿnh đến viếng nơi thánh ấy cho được cầu nguyện và hăm ḿnh, không phải đi du lịch, ăn chơi sung sướng. Cho nên Ta khuyên lơn ai đi đến nơi ấy- từ hàng Giáo sĩ cho đến bổn đạo thường - như không ăn chay được th́ ít ra kiêng thịt và không dùng các thứ rượu.

 

Nếu không thức được trót đêm cầu nguyện th́ it là thức một giờ làm giờ thánh hay là lần hạt Mần Côi.

 

Nếu không thinh lặng được th́ nói nhỏ tiếng, không nên ồ ạt, cợt giỡn v́ là nơi thánh.

 

Nam nữ không nên trà trộn, nhất là nhựt một chiều rồi. Người nữ phải ăn mặc nết na kín đáo, không nên ḷe loẹt son phấn.

 

Ta khuyên ai nấy đừng lợi dụng chốn thánh mà buôn bán kiếm lời hoặc phổ khuyến xin khất ǵ.

 

Muốn cho ai nấy dễ bề chịu các phép Bí Tích th́ Ta ban cho các cha đă có quyền giải tội trong Địa phận ḿnh cũng được giải tội ở La Mă.

 

Sau hết Ta ước ao cho những kẻ tưởng ḿnh đă được ơn riêng Đức Mẹ ban ở La Mă, th́ tŕnh bày việc ấy cho Cha Bổn sở, tốt hơn là xin giấy chứng minh lương y trước khi đi La Mă và sau khi nghĩ ḿnh được ơn riêng Đức Mẹ cho thuyên giảm bệnh tật rồi, gửi giấy má ấy đến tay cha Sở La Mă.

 

Làm huấn lệnh này tại Vĩnh Ḷng ngày 11 tháng 2 năm 1952 cũng là ngày Đức Mẹ hiện ra tại Lộ Đức.

 

Kư tên                     

 

Phêrô Ngô Đ́nh Thục

Giám Mục Vĩnh Long