Câu chuyên ít biết tới về Đức Mẹ Laus (Hồ Lụa)  

 

Viết bởi Kay Mule 

 

 

Benoite sinh năm 1647 trong một ngôi làng nhỏ cao trên rặng núi Alps bên Pháp quốc, gần ranh giới Ư. Benoite, một cô gái nghèo thất học, trở thành một cô gái chăn chiên để giúp đỡ gia đ́nh khi cha cô qua đời lúc đó cô mới 7 tuổi. Cô là một bé gái dịu hiền rất sốt sắng năng lần chuỗi Mân-côi nhưng có một ư chí cương tŕ và quả quyết làm những việc lành. Mặt khác cô là một bé gái rất b́nh thường.

 

Benoite thường dẫn đàn vật tới những đồng cỏ tại Vallon des Fours (Thung lũng vôi). Nơi đó, một ngày vào ngày đầu mùa xuân năm 1664, cô thấy một phụ nữ đẹp đang ẵm một em bé trong tay. V́ họ đứng gần những ḷ vôi, cô hỏi người phụ nữ nếu bà muốn mua vôi. Sau một lúc, không trả lời câu hỏi của Benoite Bà liền biến mất. Nguời phụ nữ đẹp xuất hiện trong ṿng hai tháng trời không nói một lời nào.

 

Benoite rất mừng khi vừa nh́n thấy lại Bà. Ngay cả cô được bảo ban sống khiêm hạ và nhu ḿ cô cũng không có thể dấu nổi những ǵ đang xảy ra măi được. Chẳng bao lâu các vị bản quyền vào cuộc và những người hiếu kỳ đă yêu cầu một sự giải thích thỏa đáng. Chủ của cô đă cấm cô tới vùng thung lũng bởi v́ người ta nói nó không phải là chỗ tốt để thả súc vật. Mặc dầu Benoite vâng lệnh, đàn cừu vẫn tự tới đó như thướng! Người chủ quyết đinh chính ông ta tới xem sao,  đă đi tới thung lũng và cố gắng suốt ngày nhưng không thể dắt đàn cừu ra khỏi (thung lũng)! Rồi ông ta thấy rằng đàn cừu rất khỏe mạnh béo tốt như thường v́ thế ông đă để Benoite được dẫn đàn cừu tới đó.

 

Sau cùng vị quan ṭa của quận yêu cầu Benoite hỏi xem Bà ta là ai. Ngày sau đó Bà hiện ra trả lời, “Ta là Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu. Con Mẹ mong muốn được tôn kính tại vùng thung lũng này, nhưng không phải tại ngay chỗ này.” Rồi Bà biến mất và không xuất hiện nữa trong ṿng một tháng.

 

Một tháng sau, khi cô đi dọc theo bờ sông Avence, Benoite trông thấy một ánh sáng chói ḷa trên những đỉnh đá Pindraux. Cô vừa đi qua một chiếc cầu khỉ nhưng ánh sáng đă biến mất. Một mùi hương thơm ngào ngạt tỏa bay tại nơi đó. Dơi theo mùi hương thơm cô t́m thấy một mái tranh che phủ nhà nguyện Notre Dame de Bon Rencontre (Our Lady of Happy Meeting). Khi đi vào nhà nguyện, cô thấy một ánh sáng chói ḷa nơi Đức Trinh Nữ  đang đứng trên bàn thờ. Thấy bụi băm bao phủ trên bàn thờ, Benoite sửa soạn lau chùi với tấm tạp dề của cô; nhưng Đức Maria cản cô và nói rằng, “ chẳng bao lâu nữa không có ǵ thiếu nơi đây—áo lễ, khăn bàn thờ, hay bất cứ những ǵ cần thiết cho phụng vụ. Tại chính nơi này Ta muốn một thánh đường được xây lên, một đền thánh cung hiến, tại nơi đó nhiều người tội nhân sẽ hối cải. Nơi đây Ta sẽ thường hiện ra với con. Những phương tiện tài sản sẽ không thiếu, mặc dầu sự nghèo nàn của những người đồng hương chung quanh con”

 

Mọi ngày Đức Bà tới với Benoite và hướng dẫn cô cho cô biết chính xác kích thước của ngôi đền thánh tương lai. Nhưng thung lũng Laus ở một nơi cao trên sườn núi, toàn diện vây quanh bởi những đồi hoang và đá mà ngay cả ngựa không có thể trèo lên nổi. Đức Maria, tuy thế, đă nói điều đó làm được; và với sự vững tin kiên tŕ, những nông dân ngoan đạo đă mang những tảng đá lên trên núi. Và con số khách hành hương gia tăng đến để phụ giúp. Một số người dâng cúng những đá xây nhà, người khác tiền bạc. Một ngày kia một cuộn tiền vàng t́m thấy trong hộp dâng cúng ngay cả cái lỗ bên trên chiếc hộp cũng không đủ lớn rộng để cho lọt cuộn vàng này.

 

Vừa khi giáo xứ bắt đầu chứng kiến phép lạ xảy ra – sự chữa lành của một người đàn ông trẻ tuổi, con của một vị bác sĩ tại tỉnh Gap, anh ta đă bị bịnh từ khi mới sanh ra. Trong suốt mùa hè đầu tiên có tới 60 sự lành bệnh được ghi nhận bởi các đấng bản quyền.  Nhiều em bé chết trong bụng mẹ khi đuợc đặt trên bàn thờ đă sống lại và chịu phép thánh tẩy. Laus trở nên một địa điểm hành hương cho nhiều người từ phương xa tới.

 

Đức Bà tiếp tục hiện ra với Benoite mọi ngày trong ṿng 54 năm. Thường th́ Đức Bà hiện ra cùng với Chúa Hài-đồng; và nhiều lần cô đuợc chiêm ngắm Con Trẻ trong Bánh Thánh. Đức Bà cho Benoite thấy thiên đàng, và cô nhận đuợc nhiều ơn để thấy nhiều thứ tội lỗi bằng khứu giác. Nhiều những bí ẩn dấu kín của nhiều người răi bày rơ ràng như ban ngày trước mặt cô. Cô có thể cảnh cáo những tội nhân có can đảm để ăn năn và để lănh nhận bí tích Ḥa-giải.

 

Trong khi nhiều người tin vào Benoite, một số t́m cách làm mất uy tín bằng cách cáo vạ cô về tính tự cao và đạo đức giả. Lạ kỳ nhất là, kẻ thù cay đắng nhất của cô là các linh mục. Nhiều vị đi quá chớn như  đă bỏ tù cô; nhưng, sau 14 ngày tha thiết cầu nguyện và không ăn ǵ hết, Benoite đă được thả ra. Những kẻ bắt bớ cô đă tuyên bố những hồ nghi của họ vô chứng cớ, -- pḥng tù được tràn đầy những hương thơm thiên quốc trong thời gian đó.

 

Chị đă gia nhập ḍng ba Đaminh và chịu đau đớn vơí 5 dấu thánh trong ṿng 20 năm. Không có dấu bệnh hoạn ǵ trước cái chết an b́nh của chị vào ngày 28/12/1718. Mặc dù tuyết bao phủ những dặng núi và những sông băng của ngọn núi cao, người người từ nơi xa xôi biết được chi qua đời và đổ về đám tang của chị. Chị được chôn cất bên trong nhàthờ ngay tại nơi chân Đức Bà đứng nơi bàn thờ.

 

Bẩy mươi năm sau khi qua đời, một người thợ sửa chữa cung thánh đă đánh rơi một miếng đá hoa trên mộ chị. Bia một được nhấc ra và một phần của cỗ quan tài gỗ thấy bị vỡ. Mảnh đá đă làm một vết thương nơi má của Benoite từ đó có máu chảy ra tươi và đỏ như thể chị c̣n sống vậy. Khi nắp quan tài được mở ra, thân thể hoàn toàn c̣n nguyên vẹn. Vào năm 1854, quan tài được mở ra lần nữa, và bộ áo ḍng thấy vẫn c̣n nguyên vẹn, mặc dù thân xác kỳ diệu của chị c̣n lại vỏn vẹn bộ xương.

 

Vào ngày 7/9/1871, Đức Thánh Cha Piô 9 đă nâng chị lên bậc đáng kính, bước đầu tiên để tới viêc phong thánh, và vào năm 1893 nhà thờ được nâng lên thành đại thánh đường phụ.

 

Hồng-Việt dịch thuật từ mạng:    http://www.angelfire.com/nv2/stbruno/laus/3.html

 

(May 30, 2008)