Chị Lucia viết về em Giacinta

 

 

LỜI THÂN THƯA

CẦU NGUYỆN VÀ VÂNG PHỤC

Giêsu Maria Giuse

 

Kính thưa Đức Cha,

 

Sau khi đă van nài sự phù trợ của Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu và Mẹ Maria, Mẹ nhân từ, xin soi sáng và xin ơn thánh nơi chân Nhà Tạm, để khi con viết sẽ không có ǵ không qui về vinh Danh Chúa và Mẹ Đồng Trinh. Giờ đây, con nhận làm việc này, thay v́ lo ngại, v́ hầu như con chẳng biết nói ǵ về Giaxinta mà không trực tiếp hay gián tiếp nói về bản thân khốn khó của con. Tuy nhiên, con vâng lời, ư của Đức cha, đối với con là Ư Chúa nhân lành chúng ta tỏ hiện.

 

Rồi con bắt đầu bổn phận này, con xin Trái Tim Cực Thánh Chúa Giêsu và Mẹ Maria đoái thương chúc lành và dùng hành vi vâng phục này ban  cho các tội nhân khốn khó ơn trở lại, v́ những tội nhân này mà em Giaxinta đă quảng đại hy sinh bản thân ḿnh.

 

Thưa Đức Cha, con biết Đức cha không mong nhận đựơc nơi con một áng văn  lưu loát, v́ Đức Cha biết con bất lực và bất xứng chừng nào rồi. Con sẽ thưa với Đức Cha điều con nhớ được về linh hồn này, nhờ ơn Chúa, con đă là người bạn tín cẩn mật thiết nhất của em. Con có ḷng ngưỡng mộ cao cả sự thánh thiện của em. Con rất quí mến và kính trọng em và ôm ấp những kỷ niệm qúi báu nơi em.

 

GỬI CHO GIAXINTA

 

Mau lẹ rời trần thế

Em đi như người bay

Giaxinta có hay,

Trong đau đớn tột cùng,

Chúa Giêsu yêu em.

Đừng quên lời nài van

Lời chị cầu với em:

Luôn là bạn của chị

Trước ngai Ṭa cao quang

Đức Nữ Trinh Mai Hoa (Maria)

Bông hụê của tinh khiết

Viên ngọc ánh chói chang

Trên đó Nước Thiên đàng,

Em sống trong vinh quang

Thần sốt mến t́nh yêu

Với em trai nhỏ bé

Cạnh chân Thầy Chí ái

Cầu cho chị, em ngoan.

 

 

I. TÍNH T̀NH CỦA GIAXINTA

 

 

Kính thưa Đức Cha,

 

Trước khi xảy ra sự việc năm 1917, ngoài sự gắn bó giữa chúng con về t́nh họ hàng, không có quyến dũ nào đặc biệt   khiến con thích làm bạn với Giaxinta và Phanxicô hơn những trẻ khác. Trái lại, đôi khi con thấy làm bạn với Giaxinta lại rất bực ḿnh nữa, v́ tính quá nhạy cảm của em. Chỉ một  tranh căi nho nhỏ giữa đám trẻ khi chơi với nhau cũng đủ làm cho Giaxinta hờn giỗi đi vào một góc, như chúng con thường nói là "đi cột lừa". Và dù có dùng những kiểu năn nỉ, dỗ dành Giaxinta mà tụi trẻ chúng con rất quen biết, cũng không làm cho em trở lại chơi được; chính em phải được chọn tṛ chơi cũng như người chơi với em. Tuy vậy, ḷng em đă được dọn sẵn, Chúa đă ban cho em những đức tính dịu dàng và nhu ḿ, những đức tính này làm cho em thành khả ái và lôi cuốn. Con không biết tại sao Giaxinta và em Phanxicô yêu con cách đặc biệt, và hầu như luôn đến t́m con khi các em muốn chơi. Các em không thích làm bạn với các trẻ khác, và thường bảo con đi với các em ra tận ngoài giếng cuối vườn nhà cha mẹ con.

 

Một lần con ra đấy, Giaxinta chọn tṛ chơi chúng con thường chơi. Những tṛ em thích nhất thường là "chơi sỏi" và "chơi nút áo" mà chúng con thường ngồi chơi trên những phiến đá bên bờ giếng, dưới bóng cây ôliu và hai cây mận. Tṛ chơi nút áo thường làm cho con rất phiền sầu, v́ khi con được gọi về  dùng bữa, con phải t́m lại những cái nút của con, thường th́ không được, v́ Giaxinta đă thắng hết rồi, như thế là má con lại mắng con. Con phải vội vă đính vào. Nhưng khó khăn làm sao, v́ con phải thuyết phục Giaxinta trả nút lại cho con, và thêm vào sự hờn giỗi, em lại cố giữ lấy, em muốn giữ lại các nút đó để lần sau chơi, em không phải bỏ nút của ḿnh ra. Chỉ có một cách đe rằng không bao ǵơ chơi với em nữa, con mới thành công để lấy lại nút áo của con.

 

Nhiều khi con thấy không thể làm những điều cô bạn nhỏ này muốn. Một trong các chị lớn của con là thợ dệt và thợ may, hai chúng con ở nhà cả ngày, v́ thế những người láng diềng thường xin má con  để cho con cái họ chơi trong sân nhà con khi họ đi làm ngoài đồng. Đám trẻ ở chơi với con có chị con canh chừng. Mẹ con luôn cho như thế, dù làm mất giờ của chị con. Con phải ở đó để chơi với chúng và canh chừng không để chúng rơi xuống giếng trong vườn nhà. Ba cây vả lớn rợp bóng cho lũ trẻ dưới bầu trời oi ả. Chúng con thường đu đưa cành cây và ăn bữa chiều trên nền cũ.

 

Một hôm Giaxinta và anh đến rủ con đi với chúng vào xó xỉnh thường chơi. Con nói với các em, con không đi được v́ mẹ con đă bảo con ở lại nhà. Bực ḿnh nhưng rồi cũng nhượng bộ, hai bạn nhỏ tham dự tṛ chơi của chúng con. Vào lúc nghỉ trưa, mẹ con thường dạy con cái những bài giáo lư, nhất là khi Mùa Chay gần tới, v́ má con nói:" Má không muốn xấu hổ v́ chúng con, khi cha xứ hỏi chúng con về giáo lư mùa Phục sinh". Do đó, tất cả các trẻ đều có mặt trong lúc nghe giáo lư, kể cả Giaxinta nữa.

 

 

 

Một hôm, một trong những em này kết tội em khác cách sỗ sàng. Mẹ con la hắn cách rất nghiêm khắc, cho nó biết nó không được nói tục tĩu như thế, v́ là điều tội và mất ḷng Chúa Giêsu  Hài đồng, những kẻ phạm tội như thế mà không xưng, sẽ phải xuống Hỏa ngục. Em Giaxinta nhỏ đă không quên bài học này. Một lần rất gần đấy, khi thấy đám trẻ đến, em nói:

 

- Hôm nay má chị có cho chị đi chơi không ?

- Không.

- Vậy em với Phanxicô sẽ về sân nhà em.

- Sao không ở lại đây ?

- Má em không muốn chúng em ở đây khi có các trẻ khác. Má bảo chúng em chơi ở sân nhà. Má không muốn em học theo những lời tục tĩu, cái đó là tội mà Chúa Hài đồng không thích.

Rồi em nói thầm vào tai con:

- Nếu má chị cho, chị có lại nhà em không ?

- Có chứ.

- Vậy đi xin má chị đi.

 

Rồi cầm lấy tay anh ḿnh, em đă về nhà.

 

Nói về những tṛ chơi mà Giaxinta thích, có một tṛ gọi là"Săn của", có lẽ Đức Cha đă biết, người thua phải làm bất cứ cái ǵ người thắng bảo làm. Giaxinta thích bắt người thua đi đuổi bắt bướm đưa về cho em. Có lần, em bắt đi hái hoa em thích. Một hôm, chúng con chơi tṛ Săn của tại nhà con. Con thắng, lần này con bắt em phải làm điều con muốn. Lúc ấy anh con đang ngồi viết ở bàn. Con bảo Giaxinta đến ôm và hôn anh, nhưng Giaxinta phản đối:

 

- Làm cái đó, không. Bảo em làm cái khác. Sao không bảo em đến hôn Chúa treo ở kia?

 

Ở đó có tượng thánh giá treo trên tường.

 

- Được rồi, đứng lên ghế tháo thánh giá xuống, qú gối, ôm thánh giá rồi hôn ba lần: một lần cho Phanxicô, một lần cho chị, và lần chót cho em.

 

- Hôn Chúa, được. Em sẽ hôn bao nhiêu lần như chị muốn. Và rồi em chạy tới tháo thánh giá. Em ẵm và hôn với tất cả ḷng sốt sắng đến nỗi con không bao giờ quên được. Rồi chăm chú nh́n vào tượng Chúa em hỏi:

 

- Tại sao Chúa chịu đóng đinh trên thánh giá vậy ?

 

- V́ Chúa chết cho chúng ta.

 

- Kể cho em nghe, sao lại như thế.

 

 

(tiếp)