GIAXINTA, CÔ BÉ CHĂN CHIÊN

 

Lúc này con đă khá lớn nên mẹ con sai con đi chăn chiên như mẹ con đă sai các chị con, khi các chị ở vào tuổi con. Chị Caroline đă lên 13 nên chị phải đi làm. Mẹ con đặt con trông coi đoàn vật. Con đi báo cho 2 em  biết tin, con không thể chơi đùa với 2 em được nữa, nhưng các em không thể chịu được sự chia ĺa này. Các em tới ngay với má các em, xin cho các em cũng đi chăn chiên với con nhưng má các em không chịu. Chúng con không có cách nào khác, đành phải chấp nhận  chia tay. Gần như mọi ngày sau đó, các em đến đón con trên đường về nhà lúc trời hoàng hôn. Rồi chúng con ngồi xuống thềm nhà, hoặc chạy nhảy một lúc chờ Đức Bà và các Thiên thần thắp đèn các Ngài, hoặc đặt đèn lên , như chúng con thường nói, tại cửa sổ để cho chúng con ánh sáng. Vào những đêm không có ánh trăng soi, chúng con thường bảo nhau "hôm nay đèn Đức Bà không có dầu".

 

Giaxinta và Phanxicô thấy rất khó làm quen với sự vắng mặt người bạn cũ, v́ vậy các em xin đi xin lại với má cho các em đi chăn đàn chiên nhà các em. Cuối cùng, cô con, có lẽ để chấm dứt khỏi bị quấy rầy hoài, dù cô biết các con c̣n nhỏ quá, cũng đă bằng ḷng cho các em đi chăn đàn chiên nhà các em. Thật là sung sướng, các em chạy đến báo tin cho con và hỏi cách làm sao để hằng ngày có thể chăn chung đàn chiên của chúng con. Mỗi người phải mở hàng rào lúc má bảo, và ai tới Barreiro trước sẽ phải chờ đàn chiên kia tới sau. Barreiro là tên một giếng nước dưới chân đồi. Khi chúng con tới giếng, chúng con sẽ quyết định hôm ấy sẽ thả chiên ở đồng cỏ nào. Lập tức lên đường, chúng con sung sướng như đang đi dự lễ.

 

Thưa Đức cha, bây giờ chúng ta coi Giaxinta trong cuộc đời mới như là cô bé chăn chiên. Chúng con  chinh phục đám chiên bằng cách chia bữa trưa cho chúng. Nghĩa là khi chúng con tới đồng cỏ, chúng con có thể chơi tùy thích, chắc bụng rằng chúng không đi lạc xa chỗ chúng con.

 

Giaxinta thích nghe tiếng vang của âm thanh vọng lại từ dưới thung lũng. V́ vậy một tṛ chơi thú vị của chúng con là leo lên tận đỉnh đồi, ngồi trên ḥn đá to nhất có thể t́m được, rồi gào lên nhiều tên khác nhau, gào to hết sức. Tên vang lại rơ nhất là tên "Maria". Đôi khi Giaxinta đọc cả kinh Kính mừng bằng cách gào to này, chỉ nói tiếng sau khi tiếng trước đă dứt âm vang.

 

Chúng con cũng thích ca  hát nữa. Chúng con hát các bài dân ca, tiếc rằng con chỉ biết một số bài. Giaxinta thích các bài "Chào Bà Hoàng diễm lệ", "Người Toàn trinh", "Thiên thần hát với em". Chúng con rất khoái nhảy. Bất cứ nhạc cụ nào các mục đồng khác chơi mà chúng con nghe được, đủ làm cho chúng con bỏ những tṛ chơi đang chơi. Giaxinta có biệt tài nhảy múa.

 

Chúng con được căn dặn là đọc kinh Mân côi sau bữa trưa, nhưng cả ngày để chơi h́nh như ngắn quá. Chúng con t́m ra cách giải quyết mau lẹ để rồi c̣n chơi. Trong khi ngón tay lần hạt, miệng chúng con chỉ đọc "Kính mừng Maria, Kính mừng Maria..." Vào cuối mỗi mầu nhiệm, chúng con ngưng lại một chút rồi chỉ đọc đơn giản "Lạy Cha chúng con". V́ thế trong nháy mắt chúng con đă đọc xong một chuỗi Mân côi.

 

Giaxinta cũng thích ôm các con chiên nhỏ trong cánh tay, đặt chúng vào ḷng, vỗ về chúng, hôn chúng và tối đến bế chúng về nhà, để chúng khỏi bị mệt. Một hôm trên đường về, em bước đi giữa đàn chiên, con hỏi em:

 

- Giaxinta em làm ǵ mà đi giữa đàn chiên vậy ?

 

- Em muốn làm giống như Chúa trong bức h́nh người ta cho em. Ngài làm như thế này, Ngài đi giữa đàn chiên và ôm một con trong tay Ngài.

 

 

HIỆN RA LẦN THỨ NHẤT

 

Thưa Đức cha, bây giờ Đức cha đă biết ít nhiều về đời sống Giaxinta  trong 7 năm đầu đời như thế nào trước ngày 13.5.1917, ngày tươi sáng như bao nhiêu ngày trước. Ngày đó, bởi cơ may, nếu trong ư định của Chúa Quan pḥng như một cơ may. Chúng con chọn nơi chăn chiên trên đồng cỏ của ba má con, gọi là đồng Cova da Iria. Chúng con thường chọn đồng cỏ tại Barrerio như con đă viết ở trên, nghĩa là chúng con lại phải đi qua một cánh đồng hoang trải dài để tới Cova da Iria, như vậy, chúng con phải đi xa gấp đôi. Chúng con c̣n phải đi chậm để bầy chiên  gặm cỏ dọc đường, v́ thế chúng con tới Cova vào lúc gần trưa. Con không ngừng lại đây để thưa cùng Đức cha truyện ǵ đă xẩy ra hôm đó, v́ Đức cha đă biết rơ rồi, kể lại chỉ làm phí thời giờ. Ngay việc con đang viết đây cũng làm phí thời giờ, nếu không làm v́ đức vâng lời, v́ con không thể thấy cái ǵ hay ho Đức cha sẽ rút ra từ việc này, trừ ra Đức cha biết rơ hơn về đời sống ngay lành của Giaxinta.

 

Trước khi thưa Đức cha những điều con nhớ về quăng đời mới này của Giaxinta, con phải minh xác rằng có một số phương diện về việc Đức Mẹ hiện ra mà chúng con đă đồng ư không nói ra với bất cứ ai. Tuy nhiên bây giờ con phải nói ra để giải thích v́ sao Giaxinta đă chấp nhận, v́ yêu mến Chúa thiết tha dường ấy, v́ đau khổ cho các tội nhân, v́ phần rỗi họ mà em hy sinh ḿnh cách rất quảng đại.

 

Đức cha đă biết rằng em là một người, khi v́ vui vẻ, không thể cầm hăm nhưng đă tiết lộ những điều chúng con đă ước định với nhau.  Ngay chính giữa trưa hôm ấy khi chúng con đang trầm tư suy nghĩ, Giaxinta đột nhiên hứng khởi kêu lên:

 

- Ồ, Bà đẹp chừng nào !

 

- Con nói: Chị không thể biết được sẽ xẩy ra làm sao, nếu em không giữ kín lại đi nói cho người ta biết.

 

- Em trả lời: Không, em không nói đâu, đừng lo.

 

Hôm sau Phanxicô chạy đến bảo con: Tối hôm qua ở nhà, Giaxinta đă nói tất cả câu chuyện ra rồi. Giaxinta lắng nghe lời buộc tội không nói một lời.

 

- Con nói với em: Em thấy đấy, chuyện này chị đă nghĩ sẽ xẩy ra mà.

 

- Có cái ǵ trong em khiến em không thể giữ im lặng được. Giaxinta nói rồi khóc.

 

- Ờ, đừng khóc nữa, đừng nói bất cứ cái ǵ cho bất cứ ai nữa về những điều Đức Bà đă nói với chúng ta.

 

- Nhưng em đă nói ra rồi.

 

- Em đă nói những ǵ ?

 

- Em nói Đức Bà hứa sẽ đưa chúng em về Thiên đàng.

 

- Chị nghĩ trước em sẽ nói như vậy.

 

- Tha cho em, em sẽ không nói với bất cứ ai bất cứ điều ǵ nữa.

 

(tiếp)