GIA Đ̀NH PHẢN ĐỐI

 

 

 

Vào hồi đó, tin tức về những ǵ đă xảy ra được loan truyền rộng răi. Má con đâm lo và muốn bằng mọi giá bắt con phải chối bỏ những điều con đă nói. Một hôm trước khi con đi ra đồng với đàn chiên, má con nhất quyết bắt con phải thú nhận con đă nói dối, v́ thế má con dùng cả những vuốt ve, đe dọa và ngay cả cán chổi. Với những cung cách đó, má con vẫn chẳng được như ư, v́ con cứ im lặng như câm, hoặc con lại  tái xác nhận tất cả những ǵ con đă nói. Má con bảo con ra đồng chăn chiên và để tâm suy nghĩ kỹ những ǵ má con đă nói, và má sẽ không dung thứ  một chút dối trá nào nơi con cái bà. Má con không hề cho phép những kiểu dối trá như thế.  Bà cảnh cáo con, bà sẽ bắt con ngay chiều hôm đó, đến với những người con đă nói dối, thú nhận rằng con đă nói dối và xin lỗi họ.

 

Con ra khỏi nhà với đàn chiên. Hôm đó hai bạn nhỏ phải chờ con. Khi chúng thấy con khóc, chúng chạy đến hỏi con xem đă xảy ra chuyện ǵ. Con kể lại đầu đuôi sự việc rồi nói thêm:

 

- Các em cho chị biết, bây giờ chị phải làm sao? Bằng mọi cách, má chị bắt chị phải nhận rằng chị nói dối, nhưng làm sao chị nhận được.

 

Phanxicô nói với Giaxinta:

 

- Em thấy không, lỗi tại em cả đấy. Tại sao lại đi nói ra?

 

Đứa trẻ khốn khổ tràn nước mắt, qú gối xuống, chắp tay, xin chúng con tha lỗi. Em vừa nói vừa khóc:

 

- Em làm bậy, nhưng em sẽ không bao giờ nói ra điều ǵ với bất cứ ai nữa.

 

Đức cha có thể tự hỏi, ai đă dạy Giaxinta làm cử chỉ khiêm tốn như vậy? Con cũng không biết. Có lẽ em đă thấy anh chị của em xin lỗi cha mẹ trước khi đi rước lễ lần đầu. Đàng khác theo con nghĩ, Giaxinta đă nhận được từ Đức Mẹ những ơn cao cả và được hiểu biết về Chúa và về nhân đức nhiều hơn.

 

Ít lâu sau này, khi cha xứ (11) đ̣i chúng con đến và hỏi chúng con nhiều điều, Giaxinta chỉ cúi đầu xuống ,và thật khó làm cho em mở miệng nói một vài lời. Khi ra ngoài, con hỏi em:

 

- Sao em không trả lời cha?

 

- V́ em đă hứa không bao giờ nói ǵ với bất cứ ai nữa.

 

Một hôm em hỏi:

 

- Tại sao chúng ta không thể nói rằng Đức Bà bảo chúng ta hy sinh cho tội nhân?

 

- V́ không ai hỏi chúng ta đă làm những hy sinh nào.

 

Má con càng ngày càng tức giận v́ câu chuyện lan rộng thêm, v́ thế má con lại gắng sức bắt con phải thú nhận con đă nói dối.

 

Một sáng sớm, má con bảo sẽ đem con vào cha xứ, má con nói:

 

- Khi vào đấy mày phải qú gối xuống thưa cha rằng mày đă nói dối và xin cha tha lỗi.

 

Khi mẹ con con đi qua nhà chú cô con, mẹ con tạt vào mấy phút, thế là con có dịp nói với Giaxinta câu chuyện xảy ra. Thấy con xao  xuyến như vậy, Giaxinta chảy nước mắt nói:

 

- Em sẽ gọi Phanxicô, chúng em sẽ đi và cầu nguyện cho chị tại bờ giếng, khi trở về, chị cứ đến t́m chúng em ở đó.

 

Khi con trở về, con đă chạy tới giếng, thấy hai em ở đấy đang qú gối cầu nguyện. Thấy con, Giaxinta chạy tới ôm chặt lấy con, nói:

 

- Chị thấy, chúng ta không bao giờ phải sợ hăi ǵ cả. Đức Bà sẽ luôn giúp chúng ta. Bà là người bạn rất tốt của chúng ta.

 

Kể từ khi Đức Bà dạy chúng con dâng hy sinh cho Chúa, mỗi khi có điều ǵ đau khổ, hoặc khi đồng ư hy sinh, Giaxinta thường nói:

 

- Chị đă thưa với Chúa Giêsu, chúng ta làm hy sinh đó v́ yêu mến Ngài chưa?

 

Nếu con nói chưa, em nói ngay:

 

- Để em thưa với Chúa. Rồi chắp tay lại, ngước mắt lên trời, em nói:

 

- Lạy Chúa Giêsu, con hy sinh v́ yêu mến Chúa và để các tội nhân ăn năn trở lại.

 

YÊU MẾN ĐỨC THÁNH CHA

 

Có hai linh mục đến chất vấn chúng con và khuyên chúng con cầu nguyện cho Đức Thánh Cha. Giaxinta hỏi ĐTC là ai? Hai cha tốt lành giải nghĩa và nói ĐTC rất cần cầu nguyện như thế nào. Điều này làm cho Giaxinta yêu mến Đức Thánh Cha đến nỗi mỗi lần em dâng hy sinh cho Chúa Giêsu em thêm "và cho Đức Thánh Cha". Vào cuối chuỗi Mân côi, em luôn đọc ba kinh Kính mừng cầu cho Đức Thánh Cha. Đôi khi em nói:

 

- Em thích được thấy Đức Thánh Cha lắm, bao nhiêu người tới đây, nhưng Đức Thánh Cha chưa tới bao ǵơ (12).

 

Trong sự đơn thành của tuổi thơ, em nghĩ ĐTC có thể đi đây đó như những người khác.

 

Một hôm ba con và chú con (13) được báo sáng mai ra tŕnh diện ông Quận Trưởng (14) đem theo ba đứa chúng con. Chú con nói:

 

- Tôi sẽ không đem con tôi đi, hoặc đưa nó ra trước bất cứ Ṭa án nào. Tại sao chúng lại phải đi? Chúng là con nít chưa thể chịu trách nhiệm về những hành vi của chúng, đàng khác, chúng chưa bao giờ đi bộ xa tới Vila Nova de Ourem . Tôi sẽ đi một ḿnh xem họ muốn cái ǵ.

 

Ba con lại nghĩ khác:

 

- Tôi sẽ đem con gái tôi đi, để nó tự trả lời. Tôi không hiểu việc nó làm ra sao.

 

Tất cả đám họ đều muốn lợi dụng dịp này để làm chúng con sợ hăi với các kiểu cách họ có. Hôm sau, khi đi ngang qua nhà chú con, ba con phải chờ chú con mấy phút. Con chạy đi nói lời tạm biệt Giaxinta, vẫn c̣n đang ngủ trong giường. Ngỡ rằng chúng con không bao giờ c̣n gặp nhau nữa, con quàng tay quanh cổ em. Bật khóc, đứa trẻ tội nghiêp thốt lên:

 

- Nếu họ giết chị, bảo họ rằng Phanxicô và em cũng như chị, chúng em cũng muốn chết nữa. Em với Phanxicô sẽ đi ngay ra giếng, chúng em sẽ cầu nguyện sốt sắng cho chị.

 

Khi con trở về vào chập tối, con chạy ra giếng ngay, thấy hai em c̣n ở đó, cúi ḿnh bên thành giếng, hai tay ôm đầu, khóc thảm thiết. Khi vừa thấy con, chúng kinh ngạc kêu lên:

 

- Chị đấy à? Sao chị của chị đến đây kín nước, nói rằng họ giết chị rồi, chúng em đă cầu nguyện và khóc chị nhiều lắm.

 

 

 

(tiếp)