SAU CÁC LẦN HIỆN RA

 

 

CẦU NGUYỆN VÀ HY SINH TẠI HANG CABECO

 

Cô con đă mệt mỏi lắm, v́ người ta liên tiếp đến t́m con cái cô. Để làm vui ḷng những người đến hỏi han chúng, cô trao việc trông coi đàn chiên cho người con khác là Gioan (15). Quyết định này gây đau khổ cho Giaxinta lắm, v́ hai lư do: Thứ nhất  v́ em phải nói chuyện với những người đến t́m em, thứ hai  v́ em không thể ở gần con cả ngày. Tuy nhiên, em phải bỏ ḿnh. Để trốn những người không muốn tiếp, em và Phanxicô phải đi ẩn trong hang đá (16) trên sườn đồi đối diện với ấp chúng con. Trên đỉnh đồi có cái cối xay gió. Nằm về triền hướng đông, nơi ẩn náu này chắc chắn đến nỗi   các em cảm tưởng rằng, các em được che chở khỏi cả mưa lẫn nắng, nhất nữa, nó c̣n có các cây dẻ và oliu che mát. Ở đây, Giaxinta đă dâng lên Chúa biết bao nhiêu lời cầu nguyện và hy sinh.

 

Khắp triền đồi mọc lên không biết bao nhiêu loại hoa khác nhau. Có một loại lay ơn  Giaxinta thích lắm. Chiều nào em cũng chờ con về ngang qua, cầm bó lay ơn em hái cho con, và vài thứ hoa khác khi em không t́m được lay ơn. Thật vui cho em khi em bẻ ra từng cánh ném trên đầu con.

 

Hồi đó má con hài ḷng, v́ mỗi ngày má con chỉ định cho con chăn chiên ở đồng nào, như thế má con biết được con đang ở đâu khi má con cần gọi con. Khi chăn ở đồng cỏ gần, con nói cho hai bạn nhỏ biết, chúng vội vă t́m đến với con.

 

Giaxinta chạy không ngừng cho tới khi t́m được con mới thôi. Rồi mệt đừ, em ngồi xuống, tiếp tục gọi cho tới khi con trả lời và chạy đến gặp em.

 

 

 

NHỮNG CÂU HỎI RẮC RỐI.

 

Cuối cùng, má con mệt v́ chị con phải mất giờ đi gọi con và ở lại chăn chiên thay con, má con đă quyết định bán cả đàn chiên. Má con nói truyện với cô con và cả hai đồng ư gửi chúng con vào trường học. Vào giờ chơi, Giaxinta thích đi viếng Ḿnh Thánh.

 

Em phàn nàn:" H́nh như họ đoán được. Rồi chúng ta chẳng c̣n được ở trong nhà thờ mà phải ra ngoài với những đám đông đến phỏng vấn chúng ta. Em muốn ở một ḿnh với Chúa Giêsu ẩn ḿnh để thưa chuyện với Ngài, nhưng họ không để mặc chúng ta."

 

Thật vậy, đám đông những người chất phác chẳng để chúng con ở yên. Rất chân thành, họ nói với chúng con mọi điều về những nhu cầu và những khốn khó họ gặp phải. Giaxinta tỏ ra rất thông cảm, nhất là khi liên quan đến tội nhân, em nói:

 

"Chúng ta phải cầu nguyện và dâng hy sinh lên Chúa để họ được ăn năn trở lại, khỏi sa hỏa ngục. Ôi tội nhân đáng thương!".

 

Nối tiếp truyện trên, con muốn kể lại đây rằng, Giaxinta t́m cách trốn tránh dân chúng muốn đến gặp em làm sao. Một hôm, chúng con đang trên đường đến Fatima (17), gần rẽ vào đường chính th́ một đám đông các ông bà bước ra khỏi xe. Chúng con biết chắc họ đến t́m gặp chúng con. Không thể trốn tránh được, v́ họ đă thấy chúng con. Chúng con cứ tiếp tục đi, hy vọng đi qua mà không ai nhận ra chúng con. Khi tới gần, vài bà hỏi chúng con có biết mấy trẻ chăn chiên  mà Đức Bà đă hiện ra với chúng không? Chúng con thưa là biết.

 

- Các em có biết chúng ở đâu không?

 

Chúng con chỉ cho họ hướng đi chính xác rồi chạy đi ẩn trong cánh đồng giữa những cây mâm xôi. Giaxinta rất vui với chiến thuật nho nhỏ đó, em giải thích:" Chúng ta luôn luôn phải làm như vậy khi họ không biết chúng ta."

 

 

 

CHA CRUZ THÁNH THIỆN

 

Một hôm, cha Cruz (18) từ Lisbon đến, tới lượt ngài chất vấn chúng con. Khi hỏi xong, ngài bảo chúng con chỉ cho ngài nơi Đức Bà đă hiện ra với chúng con. Trên đường, chúng con đi cạnh vị linh mục đáng kính này, đang cỡi con lừa nhỏ quá đến nỗi chân ngài chạm đất. Khi đó, ngài dạy chúng con một loạt những lời nguyện tắt, có hai lời Giaxinta thích lắm và nhớ lấy cho ḿnh, em không ngừng lặp đi lặp lại:" Ôi Chúa Giêsu, con mến Chúa, xin Trái Tim dịu dàng Đức Mẹ nên phần rỗi cho con."

 

Một hôm trong kỳ em nằm bệnh, em bảo con:"Em rất thích thưa với Chúa Giêsu rằng em yêu mến Người. Nhiều lần khi em thưa với Người như vậy, em cảm thấy lửa cháy trong em, nhưng không đốt em."

 

Lần khác em nói:" Em yêu mến Chúa và Đức Mẹ lắm lắm đến nỗi em không hề biết mệt khi em thưa các Ngài rằng em yêu mến các Ngài."

 

 

 

(tiếp)