ƠN PHÚC QUA JACINTA

 

 

Có một phụ nữ láng giềng chúng con, mỗi khi gặp chúng con là bà chửi. Một hôm chúng con gặp bà khi bà vừa rời tửu quán. V́ uống mà bà ra tệ hơn. Chửi không chưa thoả, bà c̣n đi xa hơn thế nữa. Khi bà thôi chửi, Giaxinta nói với con:"Chúng ta phải cầu xin Đức Mẹ và dâng hy sinh cho bà này ăn năn trở lại. Bà nói nhiều điều tội lỗi mà nếu không xưng tội, bà sẽ phải sa Hỏa ngục."

 

Ít ngày sau, khi chúng con đi ngang qua cửa nhà bà, đột nhiên Giaxinta đứng lại, quay vào, em nói:

 

- Này, có phải ngày mai chúng ta sẽ được thấy Đức Bà không?

 

- Đúng rồi.

 

- Vậy chúng ta đừng chơi nữa, chúng ta hăy dâng hy sinh cầu cho kẻ có tội ăn năn trở lại.

 

Không nghĩ rằng vài người có thể theo dơi em, em giơ đôi tay và ngước mắt lên trời, và dâng lời cầu nguyện. Trong khi đó, người đàn bà ấy nh́n ra qua kẽ cửa từ nhà bà. Sau đó, Bà nói với má con rằng điều Giaxinta đă làm, gây ấn tượng mạnh mẽ nơi bà, đến nỗi bà không cần chứng cớ nào khác cũng tin thật về việc Đức Mẹ hiện ra. Từ đó, không những bà không chửi thề nữa mà c̣n luôn xin chúng con cầu xin Đức Mẹ để bà được ơn tha thứ tội lỗi.

 

Lại nữa, một hôm, một bà đáng thương đau đớn v́ bệnh tật trầm trọng. Khóc lóc, bà ta qú xuống trước Giaxinta nài xin em cầu cùng Đức Mẹ cho bà ta được khỏi. Giaxinta khổ sở khi thấy người đàn bà qú gối trước mặt ḿnh như vậy, em run run cầm tay nâng bà đứng lên, nhưng thấy không đủ sức lôi bà đứng lên, em vội qùi xuống đọc ba kinh Kính mừng với bà ta. Rồi em xin bà đứng lên, và quả quyết Đức Bà sẽ chữa bệnh cho bà ta. Sau đó, hàng ngày, em tiếp tục cầu nguyện cho bà ta cho tới khi bà trở lại cảm tạ Đức Mẹ đă chữa bà khỏi bệnh.

 

Một dịp khác, có người lính khóc lóc như con nít, anh ta được lệnh ra chiến trường, dù vợ anh đang nằm bệnh trên giường và ba đứa con c̣n nhỏ dại. Anh cầu xin rằng, hoặc vợ anh được khỏi bệnh, hoặc lệnh ra trận được thu hồi. Giaxinta xin anh đọc kinh Mân côi với em rồi nói với anh ta:

 

- Đừng khóc nữa, Đức Bà rất nhân lành chắc chắn sẽ ban ơn như anh đang xin. Từ đó, em không quên người lính. Vào cuối mỗi tràng kinh, em thường đọc thêm một kinh kính mừng cho anh ta. Vài tháng sau, anh ta trở lại với vợ và ba con nhỏ, tạ ơn Đức Mẹ v́ hai ơn anh đă được. V́ bị sốt rét chiều hôm khởi hành, anh đă được thoát quân vụ, c̣n vợ anh th́ được khỏi bệnh nhờ ơn lạ của Đức Mẹ.

 

 

 

GIA TĂNG HY SINH

 

Một hôm, chúng con được báo rằng, có linh mục đến thăm chúng con. Ngài rất thánh thiện và có thể nói những điều kín ẩn trong ḷng người ta. Như thế có nghĩa là ngài sẽ khám phá ra chúng con nói thật hay nói dối. Đầy vui mừng, Giaxinta kêu lên:

 

- Khi nào cha đến, nếu có thể nói cách thành thực, ngài sẽ biết chúng ta nói thật.

 

 Một hôm chúng con đang chơi ở ngoài giếng như con đă thưa ở trên. Gần đấy có một cụm nho của má em Giaxinta, bà cắt một chùm cho chúng con ăn, nhưng Giaxinta đă nghĩ ngay tới các tội nhân:

 

- Em nói: Chúng con không ăn, chúng con dâng hy sinh cho các tội nhân.

 

Rồi em chạy đem đi cho các trẻ khác đang chơi trên đường. Trở về với vẻ mặt rạng rỡ niềm vui, v́ em đă t́m thấy các trẻ em nghèo và cho chúng chùm nho.

 

Lần khác, cô con gọi chúng con tới ăn quả vả cô vừa mới đưa về, coi thực là ngon lành. Giaxinta ngồi xuống bên cạnh thúng rất vui thích và nhặt lên quả đầu tiên. Khi sắp ăn vả, em chợt nhớ ra điều ǵ, vội nói:

 

- Đúng rồi, hôm nay chưa làm một hy sinh nào cho các tội nhân, chúng ta phải làm hy sinh này đi."

 

Em bỏ trái vả vào thúng và đọc lời dâng hiến. Chúng con cũng vậy, chúng con bỏ vả lại để cầu cho các tội nhân ăn năn trở lại. Giaxinta làm các hy sinh như vậy hoài hoài, nhưng con không nói nữa kẻo không kể hết.

 

 

 

 (tiếp)