Á thánh Phanxicô
người biết an ủi Chúa và siêng năng đọc kinh Mân côi

(Hồi kư của chị Luxia)
---------------------------------

ĐỨC TÍNH CỦA PHANXICÔ

Kính thưa Đức Cha,

Con xin bắt đầu bằng việc ghi lại những chi Chúa muốn con viết về Phanxicô.  Con trông là Chúa sẽ cho em đang ở trên trời biết con đang nói về em ở dưới đất này.  Nhờ thế, em sẽ xin Chúa Giêsu và Đức Mẹ cho con, nhất là trong những ngày sắp tới.

Liên hệ thân quyến đă liên kết con với Phanxicô.(4)  Đó là một ân huệ trời cao đă dành cho chúng con.

Không kể dáng vóc và việc thực hành nhân đức, Phanxicô chả có vẻ là anh của Giaxinta tí nào.  Khác với Giaxinta, em Phanxicô không nông nổi cũng chẳng hoạt bát.  Trái lại, tính em trầm tĩnh và dễ bảo.

Khi chúng con chơi với nhau và em thắng cuộc, nếu có ai căi lại từ chối em quyền lợi người thắng cuộc, em sẽ êm đềm nhường nhịn : "Bộ chị nghĩ chị thắng à?  Được, em đâu có cần!"

Em cũng không ham múa vũ ǵ như Giaxinta; có lẽ em ưa thổi sáo cho người khác múa hơn.

Em cũng vui vẻ trong các tṛ chơi nhưng ít ai trong chúng con thích chơi với em, v́ em hay thua.  Con phải thú nhận là chính con cũng có lúc không tử tế với em, v́ cái tính tự nhiên trầm tĩnh làm tính ưa náo động của con phải bực ḿnh.  Có những lần con kéo em ngồi xuống và bắt em ngồi yên đấy; em đă nghe lệnh con như là con có quyền thật vậy.  Sau đó con hối hận và trở lại nắm tay em, em lại chơi với con vui vẻ như không có chi xảy ra vậy.  Nếu có bạn trẻ nào đ̣i đồ ǵ của em, em nói: "Cho nó cái đó, em đâu có thèm cái đó!"

Con c̣n nhớ rơ ràng một lần.  Em sang nhà con, sung sướng khoe với con chiếc khăn tay có h́nh Đức Mẹ Nazaret trên đó mà một người vùng biển đă tặng em.  Bọn trẻ túm quanh em và khen ngợi chiếc khăn.  Chiếc khăn được chuyền tay xem, nhưng một hồi biến đâu mất.  Chúng con kiếm măi nhưng chẳng ra.  Thế rồi, vô t́nh con thấy nó trong túi một bạn nhỏ.  Con đ̣i lại nhưng ông bạn nhỏ căi là của ông cũng một người đi miền biển về tặng cho ông.  Để dẹp chuyện căi lộn, em Phanxicô đến nói: "Cho nó cái đó, cần ǵ, em đâu có hám ǵ cái khăn tay!"  Con nghĩ là nếu em sống lâu đến tuổi lớn, khuyết điểm to của em có lẽ là thái độ "bất cần ǵ"!

Ngay khi em lên bảy và bắt đầu đi chăn chiên, em đă có vẻ dửng dưng rồi.  Chiều chiều, em đợi con ở sân nhà con với em Giaxinta, không phải v́ em mến con đâu, nhưng để hài ḷng em Giaxinta.  Vừa nghe tiếng chuông cừu leng keng, em Giaxinta đă vội vă chạy ra đón con, trong khi em Phanxicô cứ ngồi trên bậc đá trước cửa nhà chờ con.  Sau đó, em đến chơi với chúng con ở sàn nhà lúa cũ, trong khi chờ Đức Mẹ và các thiên thần nhóm sáng đèn của các ngài.  Em say sưa đếm sao với chúng con, nhưng vẻ đẹp của Rạng đông hay hoàng hôn làm em say mê hơn.  Bao lâu em c̣n thấy một tia sáng của chiều tà th́ em không thèm để ư xem cái đèn nào thắp sáng trước hết.

"Đèn của Chúa đẹp vô địch" em thường bảo em Giaxinta thế. Em Giaxinta thích đèn của Đức Mẹ hơn v́ "nó không chói mắt".  Em mê ly ngắm tia sáng mặt trời lóng lánh phản chiếu trên khung cửa của những nhà hàng xóm, hay óng ánh trên muôn ngàn giọt sương của nhành cây, khóm lá.  Với em, điều đó đẹp hơn các đèn thiên thần nhiều.

Khi em nũng nịu với má em, xin cho em được đi chăn chiên và nhờ thế đi với con, chính ra là để hài ḷng Giaxinta mà thôi, v́ em Giaxinta thích có Phanxicô hơn là sự hiện diện của anh Gioan.  Ngày kia, bị quấy rầy hoài, má em không cho phép đi đâu hết.  Em đă b́nh thản thưa lại: "Thưa má, với con th́ sao cũng được.  Nhưng em Giaxinta cứ đ̣i con đi."  Em c̣n nhắc lại trong lần khác.  Một bạn chăn chiên sang nhà con rủ con đi với chị v́ bữa đó chị có đồng cỏ tốt lắm.  Trời vừa sáng, con vội sang nhà chú để hỏi xem ai đi chăn với con bữa đó: Phanxicô và Giaxinta hay Gioan.  V́ bữa đó trời có vẻ sắp mưa, chú định là Gioan phải đi.  Nhưng Phanxicô đă chạy lại má nài nẵng nhưng má cứ quyết là không.  Em thưa lại: "Với con đàng nào cũng vậy, nhưng như thế làm em Giaxinta buồn thôi."

 

KHUYNH HƯỚNG TỰ NHIÊN

Khi chúng con vui đùa ở núi đồi với nhau, Phanxicô rất thích trèo lên tảng đá cao nhất rồi ngồi hát hay thổi sáo.  Dù con và em Giaxinta có chạy đua em cũng mặc kệ, cứ ngồi mà thưởng thức ca nhạc.  Em hay hát những bài như:

Tôi mến Chúa trên trời cao, Tôi yêu Chúa nơi trần thế. 

Tôi thích hoa đẹp biết bao, Tôi thương chiên non xiết kể. 

Là một bé chăn chiên nghèo, Tôi luôn cầu cùng Trinh Nữ;

Ngay ở giữa đoàn chiên, Tôi như mặt trời chính ngọ. 

Tôi tập chạy nhảy tung tăng, Theo nhịp điệu các chú chiên non;

Trong niềm vui miền rừng núi, Tôi vui thỏa nh́n hoa huệ giữa cánh đồng.

Em luôn tham dự cuộc chơi nếu chúng con rủ em.  Nhưng em ít tỏ vẻ ham mộ: "Em sẽ xuống chơi, nhưng mà em xin thua".  Các tṛ chơi chúng con biết tuy hào hứng nhưng rẻ tiền: Tṛ triệu phú với tiền bạc bằng sỏi, bằng cúc đếm điểm và các bài như bài tây.  Chúng con có 2 bộ bài tây: con một bộ, các em một bộ.  Phanxicô thích chơi bài và "bisca" là loại em thích nhất.

 

PHANXICÔ THẤY THIÊN THẦN

Lúc thiên thần hiện ra, em cũng như chúng con sấp ḿnh xuống do một sức huyền nhiệm nào đó thúc đẩy.  Nhưng như em nói với chúng con, em chả nghe thấy chi hết nên em phải học lại chúng con lời kinh thiên thần dậy.

Về sau mỗi khi chúng con sấp ḿnh xuống đọc lời kinh đó, em là người lúc đầu cảm thấy cử chỉ đó lạ lẫm, nhưng em cứ qú hay ngồi cầu nguyện cho tới khi chúng con đọc xong.  Em có nói với con: "Em không thể nào sấp ḿnh lâu thế được.  Mỏi lưng lắm không sao chịu được."

Khi thiên thần đến lần thứ hai bên bờ giếng, Phanxicô đă chờ xong một hồi lâu mới hỏi:

- Chị nói với thiên thần, c̣n thiên thần nói chi với chị! 

- Thế em không nghe sao? 

- Không, em có thấy thiên thần đang nói với chị.  Em có nghe chị nói với thiên thần c̣n thiên thần nói chi em không biết.

V́ thiên thần hiện ra để lại một bầu khí huyền nhiệm khó tả, con bảo em, ngày mai con hay em Giaxinta sẽ trả lời.

- Này Giaxinta, em nói cho anh biết thiên thần đă nói ǵ với em đi!

- Ngày mai em sẽ nói cho anh nghe.  Em không biết nói chi bây giờ.

Bữa sau vừa gặp con, em hỏi ngay:

- Đêm rồi chị ngủ được không?  Em cứ mơ màng nghĩ về thiên thần và có thể là thiên thần đă bảo chị những ǵ.

Sau đó con kể cho em nghe hết những ǵ thiên thần đă nói trong cả hai lần hiện ra.  Nhưng có vẻ em không hiểu lắm v́ em hỏi con:

- Ai là Đấng Tối Cao?  Tại sao lại Trái Tim Chúa Giêsu và Mẹ Maria lắng nghe lời khẩn cầu?

Sau khi nghe con trả lời, em xem bộ suy nghĩ, rồi em lại hỏi tiếp.  Nhưng tâm trí con chưa được thảnh thơi nên con bảo em đợi bữa sau v́ bấy giờ con không sao nói được.  Em đă vui ḷng im lặng chờ đợi dù sau đó Giaxinta có trở lại câu chuyện.

- Này, sao chúng ta không nói nhiều về chuyện này được!  Em không biết nói làm sao nữa, em cũng không thể hiểu những ǵ em đang cảm thấy.  Em không thể nói, hát hay chơi được nữa.  Em như chả c̣n tí nghị lực nào vậy.

- Anh cũng vậy, nhưng mà cái chi vậy.  Thiên thần đẹp lắm, chúng ta hăy nghĩ đến thiên thần.

Trong lần hiện ra thứ ba, bầu khí thiêng liêng c̣n mạnh mẽ hơn.  Suốt cả tuần lễ Phanxicô chả dám nói ǵ.  Măi sau, em nói:

- Em thích ngắm thiên thần, nhưng có cái tệ là chúng ta cứ đờ người ra vầy.  Ngay cả đi đứng em cũng không c̣n có thể.  Em không thể nào hiểu tại sao vậy.

Dù thế chính em đă bảo chúng con là trễ rồi, phải đưa chiên về nhà không th́ tối lắm.

Khi trở lại b́nh thường, Phanxicô gặp con hỏi:

- Thiên thần cho chị chịu Ḿnh Thánh, c̣n trao cho chúng em cái ǵ vậy? 

- Cũng Ḿnh Thánh đấy, anh Phanxicô ơi!  Bộ anh không thấy máu nhỏ từ Bánh Thánh sao?  Giaxinta đă vui sướng trả lời Phanxicô như thế.

- Anh cũng cảm thấy là Chúa ở trong anh, nhưng không hiểu tại sao!

Sau đó hai anh em sấp ḿnh xuống đất một hồi lâu và đọc đi đọc lại lời nguyện thiên thần đă dậy: "Lạy Chúa Ba Ngôi Chí Thánh..."

Bầu khí thiêng liêng phai nhạt dần và khoảng trước ngày 13 tháng 5 chúng con đà có thể giỡn chơi như thường.