ẤN TƯỢNG VỀ LẦN HIỆN RA ĐẦU TIÊN

Sự Đức Mẹ hiện ra lại đem chúng con trở lại bầu khí huyền nhiệm nhưng êm nhẹ dịu dàng hơn.  Không hoàn toàn tan biến trong sự hiện diện thần linh, cả tâm lư lẫn thể lư, như trước, dù b́nh an và vui sướng chất ngất chúng con c̣n có thể nói được về những chi đă xảy ra.  Tuy thế chúng con cảm nghiệm một nội lực bắt ép chúng con yên lặng về ánh sáng Đức Mẹ tỏa xuống qua tay và những ǵ liên hệ đến ánh sáng đó.

Sau đó con có kể lại cho Phanxicô mọi điều Đức Mẹ dặn.  Em hân hoan quá v́ cảm thấy hạnh phúc khi nghe lời hứa em sẽ được về trời.  Đặt tay lên ngực em hứa: "Ôi, Lạy Đức Bà yêu dấu, con sẽ đọc rất nhiều kinh Mân côi như Bà bảo!Từ đó, em có thói quen lảng xa chúng con như là để đi dạo.  Khi chúng con gọi hỏi em đang làm chi, em giơ tay ra và chỉ cho con tràng hạt của em.  Dù lúc chúng con rủ em lại chơi rồi sẽ đọc kinh chung sau:

- Ồ, em sẽ đọc kinh chung nữa.  Nhưng bộ chị không nhớ Đức Mẹ dặn em phải cầu nguyện thật nhiều bằng kinh Mân côi sao?"

Em có nói với con:

- Em thích được nh́n thiên thần, nhưng em thích ngắm Đức Mẹ hơn.  Chớ chi chúng ta được nh́n ngắm Chúa trong ánh sáng như ánh sáng Đức Mẹ đă chiếu giăi vào ḷng chúng ta.  Em yêu Chúa lắm!  Nhưng Chúa buồn sầu v́ quá nhiều tội lỗi.  Chúng ta không được phạm tội ǵ nữa.

Như con đă thưa, chính em Phanxicô báo tin cho con là em Giaxinta đă không giữ lời hứa "giữ kín".  Tuy thế ngay khi bàn về giữ kín câu chuyện em đă nói: "Đối với em, nếu chẳng may má em hỏi đó có là chuyện thật không, em sẽ trả lời thật, để không bao giờ nói dối."

Em thường nhắc lại: "Đức Mẹ đă bảo chúng ta là chúng ta phải đau khổ nhiều nhưng em không sợ.  Em sẵn ḷng chịu mọi khổ đau Đức Mẹ muốn.  Em chỉ mong được về trời thôi."

Một bữa, con tỏ ra bị hành hạ khổ quá, cả trong gia đ́nh lẫn ngoài xă hội, em Phanxicô đă khích lệ con:

- Đừng sợ chị ơi!  Bộ chị không nhớ Đức Mẹ dặn là chúng ta sẽ phải đau khổ nhiều để đền tạ Chúa và Trái Tim Mẹ v́ tội lỗi thế gian sao?  Chúa và Đức Mẹ buồn quá!  Hạnh phúc biết mấy, nếu chúng ta có thể dâng những hy sinh này an ủi Người!

Sau lần hiện ra đầu ít bữa, vừa tới đồng cỏ em đă trèo lên tảng đá rất cao:

- Đừng có lại đây nha, để ḿnh em ở đây thôi. 

- Được!  Và chúng con chạy đi đuổi bướm.

Thật ra, chúng con hy sinh không bắt bướm nhưng chỉ đuổi cho chúng bay và quên bẵng em Phanxicô.  Khi dùng bữa trưa chúng con mới nhớ đến Phanxicô và đi gọi em:

- Phanxicô, bộ em không ăn trưa sao? 

- Không, chị ăn đi! 

- Ăn rồi c̣n đọc kinh Mân côi nữa chứ! 

- Có chứ, nhưng mà đọc sau cơm.  Khi nào đọc gọi em nhá.

Khi chúng con gọi em, em rủ chúng con trèo lên chỗ em ở:

- Ráng trèo lên đây và đọc kinh với em đi!

Chúng con trèo lên chỏm đá, và tảng đá nhỏ quá phải khó khăn lắm ba người mới qú được.  Con hỏi em:

- Em làm chi suốt sáng đến giờ? 

- Em nghĩ về Chúa.  Chúa buồn v́ tội nhiều quá.  Ước chi em làm cho Chúa vui!(5)

Có bữa chúng con vui ca về niềm vui của miền núi qua ca khúc:

A, tra la la la la , Tra la la la la , la la la!

Mọi vật đều ca hát, Ai hát hay hơn tôi? 

Mục đồng ngắm chiều mơ , Với ḍng suối tươi vui!

Chim rừng líu lo hát , Giục tôi mau chỗi dậy,

Vừa khi rạng đông tỏ , Cỏ khô cũng hồi sinh,

Cú rúc trong đêm lạnh , Ḥng làm tôi khiếp kinh ,

Mục đồng vẫn không nản , Hát măi trong đêm trường.

Họa mi trên đồng thảo , Hát suốt cả ngày dài,

Chim gáy măi khắp nẻo , Ngay cả xe cũng hát!

Đồi nương nhiều sỏi đá.  Nhưng suốt ngày hạnh phúc ,

Điểm trang ngọc sương mai , Lóng lánh tận núi rừng.

Chúng con hát hết một lần và đang tính hát lại th́ Phanxicô cản lại: "Đừng hát nữa, từ khi thấy thiên thần và Đức Mẹ, ca hát chả hấp dẫn chi với em nữa!"

 

ẤN TƯỢNG VỀ LẦN HIỆN RA THỨ HAI

Ánh sáng của lần hiện ra thứ hai ngày 13 tháng Sáu năm 1917 đă ghi đậm nét nơi Phanxicô.  Đức Mẹ đă thông ban ánh sáng cho chúng con khi phán: "Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ sẽ là nơi con ẩn náu và là đường dẫn con tới Chúa."  Khi đó có vẻ em không hiểu được ư nghĩa, có thể v́ em không được nghe những lời Đức Mẹ nói.  Em có hỏi:

- Tại sao Đức Mẹ mang một Trái Tim ở tay khi tỏa ánh sáng Thiên Chúa cho thế giới?  Chị với Đức Mẹ ở trong ánh sáng chiếu xuống trái đất c̣n em với em Giaxinta lại ở trong ánh sáng chiếu lên trời!

Con trả lời:

- V́ em với em Giaxinta sẽ về trời sớm!  Trong khi chị, với Trái Tim Mẹ Maria, sẽ ở dưới đất này lâu hơn. 

- Chị ở bao lâu? 

- Chị đâu biết! 

- Bộ Đức Mẹ nói vậy sao? 

- Phải và chị thấy điều đó trong ánh sáng Đức Mẹ chiếu vào trái tim chúng ta.

Em Giaxinta quả quyết thêm:

- Đúng vậy!  Em cũng thấy thế luôn!

Có lần em nhận xét là:

- Chắc người ta sẽ sung sướng v́ chị nói cho họ Đức Mẹ muốn người ta năng lần hạt!  Chị phải đi học để biết đọc biết viết!  Người ta sẽ cảm thấy hứng thú biết mấy khi họ hiểu những ǵ Đức Mẹ chỉ cho chúng ta trong Chúa, trong Trái Tim Mẹ và trong ánh sáng vĩ đại đó!  Nhưng mà đó là điều bí mật, không được nói đâu.  Có lẽ không nên cho ai biết về điều đó.

Từ sau lần hiện ra này, hễ khi nào người ta hỏi chúng con Đức Mẹ có bảo ǵ nữa không, chúng con đều trả lời là "Có chứ, nhưng đó là điều bí mật!"  Nếu họ hỏi lư do việc giữ bí mật chúng con chỉ nhún vai và im lặng.  Nhưng từ sau ngày 13 tháng 7 chúng con lại nói: "Đức Mẹ bảo chúng cháu không được nói cho bất cứ ai!"  Điều đó đề cập đến bí mật Đức Mẹ dặn.

 

PHANXICÔ KHÍCH LỆ LUXIA

Dân chúng lũ lượt kéo đến càng ngày càng đông đảo, hạch sách và chê bai cũng tăng hơn.  Em Phanxicô khổ sở v́ những điều đó nhiều.  Một bữa em buồn với em Giaxinta:

- Trời ơi!  Tội nghiệp quá!  Nếu em im đi có phải êm không!  Làm sao mà họ biết được!  Nếu không phải là điều nói dối chắc anh chối phắt đi cho rồi, chắc là xong nợ!  Nhưng lại không thể được!"

Khi em thấy con băn khoăn bối rối, em khóc và nói:

- Sao chị lại nghĩ đó là việc ma quỉ được?  Bộ chị không nh́n thấy Chúa và Đức Mẹ trong ánh sáng vĩ đại sao?  Không cách chi mà chúng em có thể tới đó mà không có chị để đứng ra nói chuyện?"

Sau cơm chiều em lại sang nhà con gọi con và nói:

- Ngày mai chị không đi thực sao?

- Không, không có đi đâu hết!  Chị đă bảo Phanxicô là chị không bao giờ đến đấy nữa!

- Kỳ thế!  Sao chị lại nghĩ vậy?  Chị không nghĩ rằng chuyện đó không thể là chuyện ma quỉ nữa sao?  Chúa buồn v́ tội lỗi người ta lắm rồi.  Nếu chị không đi Chúa c̣n buồn hơn nữa cơ!  Rán lên chị, mai đi đi!

- Chị đă bảo em là chị không đi.  Khuyên vô ích, ăn thua ǵ!

Và con cắt ngang, chạy lên nhà.

Ít bữa sau, em nói với con: "Chị biết không, đêm đó em đâu có ngủ được.  Em hết khóc lại cầu nguyện và xin Đức Mẹ làm cho chị đi với chúng em.

 

ẤN TƯỢNG VỀ LẦN HIỆN RA THỨ BA.

Đối với thị kiến hỏa ngục, Phanxicô có vẻ ít bị xúc động nhất, tuy thế nó cũng có những hiệu quả đáng kể.  Điều làm em xúc động mănh liệt và chi phối em là Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh được nh́n nhận trong ánh sáng thấu nhập tận linh hồn chúng con.  Em có nói:

- Chúng ta đă ở giữa lửa trong ánh sáng là chính Thiên Chúa và chúng ta chưa bị thiêu rụi!  Thiên Chúa là chi?...chúng ta không có lời nào tả nổi.  Phải đó thực là điều chúng ta không bao giờ tả được.  Nhưng điều bất hạnh là Chúa buồn phiền quá, ước chi em có thể an ủi Ngài!

Một bữa, khi có người hỏi Đức Mẹ có xin cầu cho tội nhân không, con trả lời không.  Ngay sau đó, Phanxicô gọi con khẽ bảo:

- Chị vừa nói dối nha!  Tại sao chị lại nói Đức Mẹ không dạy chúng ta cầu cho tội nhân?  Bộ Đức Mẹ không dạy chúng ta cầu cho kẻ có tội là ǵ?           - - Cho kẻ có tội?  Không, Đức Mẹ bảo chúng ta cầu cho ḥa b́nh, cầu cho chiến tranh chấm dứt.  C̣n cho tội nhân, Đức Mẹ dặn chúng ta hăy hy sinh cho họ.

- À, em nhớ ra rồi!  Đúng thế!  Em cứ tưởng chị nói láo chớ!