PHANXICÔ TRONG TÙ

Như con đă nói, Phanxicô đă qua một ngày trong cầu nguyện và khóc lóc và có lẽ lo lắng bối rối hơn cả con, khi Ba con nhận trát đ̣i đưa con ra trước ṭa hành chánh Vila Nova de Ourém.(6)  Ở trong tù, em Phanxicô đă tỏ ra can đảm lạ thường và cố gắng an ủi em Giaxinta v́ em nhớ nhà kinh khủng.  Khi chúng con lần chuỗi Mân côi trong tù, em nhận thấy một tù nhân cũng qú đọc nhưng vẫn c̣n đội mũ.  Em Phanxicô lại bên và nói: "Nếu ông muốn cầu nguyện ông nên bỏ mũ xuống đă!"  Tù nhân đó trao mũ ngay cho em và em mang lại ghế đặt trên mũ của em.

Đang khi Giaxinta bị dẫn đi tra hỏi, em đă tâm sự với con cách b́nh tĩnh và vui mừng khôn tả: "Nếu họ giết chúng ta như họ nói, chúng ta sẽ về Thiên Đàng rất sớm!  Vui sướng biết mấy!  Không có chi đáng ngại hết!"  "Lạy Chúa, xin  cho em Giaxinta đừng sợ hăi chi!  Con xin đọc một kinh Kính mừng cho em đây!"  Rồi em bỏ mũ và cầu nguyện.  Lính gác thấy em cầu nguyện hỏi:

- Mày nói cái ǵ vậy thằng nhỏ kia?

- Tôi đọc kinh Kính mừng để Giaxinta em tôi không sợ sệt!

Ông ta để mặc kệ em Phanxicô muốn làm ǵ th́ làm.

Sau khi bỏ Vila Nova de Ourém về, chúng con cảm biết được ngay sự hiện diện của siêu nhiên bao bọc chúng con như là chúng con sắp được liên lạc với trời cao.  Lập tức em Phanxicô ngh́ đến em Giaxinta vắng mặt.

- Tội nghiệp nếu em Giaxinta đến trễ!

Em đă nói với em (Gioan) đi gọi Giaxinta tới gấp:

- Về nói Giaxinta lại đây gấp nha!"

Rồi em Phanxicô nói với con:

- Giaxinta sẽ rất buồn nếu em không tới kịp!

Sau khi Đức Mẹ hiện ra rồi, Giaxinta đ̣i ở lại đó suốt buổi chiều, nhưng Phanxicô bảo:" Giaxinta! Em phải về v́ má không đồng ư cho em ở ngoài đồng với chiên cừu!"  Và để phấn khích em, chính Phanxicô dẫn em về nhà.

Con c̣n nhớ ở trong tù khi đă quá trưa mà người ta không cho chúng con tới đồi Cova da Iria em Phanxicô có nói:

- Có lẽ Đức Mẹ sẽ đến và hiện ra ở đây

 Bữa sau em cảm thấy buồn sầu long lanh nước mắt, em nói:

- Đức Mẹ chắc là buồn lắm v́ chúng ta không tới Cova da Iria.  Mẹ sẽ không hiện ra nữa.  Em ước muốn ngắm nh́n Đức Mẹ quá đi!

Trong khi em Giaxinta khóc lóc thảm thiết v́ nhớ má và nhớ nhà, em Phanxicô gắng làm cho Giaxinta vui:

- Nhẫn nại chứ bé, dù ḿnh không được gặp má bao giờ nữa.  Chúng ta có thể dâng lên cầu cho tội nhân ơn thống hối.  Điều khổ nhất là Đức Mẹ không tới nữa.  Điều đó làm anh buồn lắm lắm nhưng anh cũng dâng điều đó cầu cho tội nhân!"

Sau đó em có hỏi con:

- Chị ơi!  Đức Mẹ có tới và hiện ra với chúng ta nữa không? 

- Cũng chả biết nữa!  Có thể Đức Mẹ sẽ tới."

- Em nhớ Người lắm.

Lần hiện ra tại Valinhos là niềm vui gấp bội cho em.  Em bị dày ṿ v́ sợ rằng Đức Mẹ sẽ không trở lại.  Em có nói với con:

- Chắc Đức Mẹ không hiện ra đúng ngày 13 là để tránh nhà ông Quận trưởng có lẽ v́ ông không tốt."

 

ẤN TƯỢNG VỀ HIỆN RA LẦN CUỐI CÙNG

Sau ngày 13 tháng Chín, khi con bảo Phanxicô là Chúa cũng đến trong lần hiện ra tháng 10 tới, em tràn ngập vui mừng nói với con: "Ồ, Chúa tốt lành biết bao!  Em mới chỉ nh́n thấy Chúa có hai lần nhưng em mến Chúa lắm lắm!"(7)  Em tính từng ngày:

- C̣n mấy bữa nữa đến ngày 13 hả chị?  Em mong ngóng ngày đó đến quá để em được nh́n ngắm Chúa!"  Ngẫm nghĩ giây lát em nói:

- Nhưng này chị, Chúa có c̣n rất buồn không?  Em buồn v́ xem Chúa buồn thế!  Em gắng dâng Chúa mọi hy sinh em có thể nghĩ ra.  Đôi lúc em có ư không tránh người ta quấy rầy cốt để dâng Chúa những hy sinh!"

Em có nói với con sau ngày 13:

- Em thích nh́n ngắm Chúa lắm nhưng em c̣n muốn nh́n Chúa trong ánh sáng đời đời kia.  Sẽ chẳng c̣n bao lâu nữa, Chúa sẽ đưa em về bên Người và em có thể nh́n ngắm Chúa hoài!

Một bữa con hỏi em:

- Khi người ta hỏi sao em lại cúi xuống mà không thèm trả lời?

- V́ em muốn chị hay em Giaxinta trả lời!  Hơn thế, em đâu có nghe thấy ǵ, em chỉ có thể nói những ǵ em thấy.  Nhỡ em nói cái ǵ chị không muốn nói ra th́ sao?

Thỉnh thoảng em lảng xa chúng con mà chẳng bảo ǵ.  Thấy mất em chúng con chạy đi kiếm, lại thấy em ở sau bức tường hay bụi cây nào đó đang qú cầu nguyện:

- Sao em không rủ ai cầu nguyện với em?

- Em thích cầu nguyện một ḿnh hơn.

Con đă kể những chi xảy ra trên mảnh đất Varzea.  Con nghĩ là không nên kể lại làm chi.

Một bữa trên đường về nhà, chúng con có ghé nhà má đỡ đầu của con.  Bà có ít rượu mạch nha và đưa cho chúng con mỗi đứa một ly.  Trước hết bà đưa cho Phanxicô, em nhận nhưng rồi không uống đưa cho em Giaxinta v́ thế con với em Giaxinta lại uống trước.  Trong khi đó em chuồn mất.  Bà hỏi chúng con:

- Phanxicô đâu rồi?

- Con chả biết nữa, em vừa ở đây mà!

Em đă không trở lại v́ thế chúng con uống xong, cám ơn vội và đi kiếm em.  Chúng con đoán chắc là em lại ra bờ giếng đấy thôi.

- Em Phanxicô, sao em không uống rượu mạch!  Bà má  kêu hoài mà sao không thấy em!

- Khi vừa cầm ly lên, em sực nhớ em có thể dâng hy sinh để an ủi Chúa, v́ thế em đă ra đây!

 

TRUYỆN VUI

Từ nhà con tới nhà Phanxicô phải qua nhà bố đỡ đầu con, ông Anastacio.  Ông bà đă có phần tuổi mà vẫn không có con cái ǵ.  Ông có nông trại và khá sung túc, nên không cần làm lụng lắm.  Ba con làm cai nông trại của ông v́ thế ông bà rất thương con, nhất là bà, người mà con gọi là má đỡ đầu Têrêsa.  Nếu con không ghé thăm ban ngày th́ đêm con phải sang đó ngủ.  V́ bà không yên giấc nếu vắng "cục cưng" nhỏ như bà gọi con.

Vào những dịp lễ, bà vui thích trang điểm con với những dây chuyền vàng và bông tai nặng lủng lẳng chùng tới vai con, với cái mũ nhỏ dắt nhiều lông chim to lớn màu sắc dát chung quanh sợi dây vàng.  Con thành người nổi nang nhất trong các buổi lễ như thế.  Thực ra, nhờ thế bà và chị em con hănh diện lắm.  Các trẻ em xúm chung quanh con trầm trồ khen ngợi đồ con trang sức.  Thú thực là con hứng thú với những buổi lễ đó lắm và làm dáng cũng là nết xấu của con.  Mọi người có vẻ mến chuộng con, trừ có con nhỏ mồ côi mà má đỡ đầu đă đem về nuôi khi má thật của em chết.  Có lẽ con nhỏ sợ con sẽ chiếm phần gia tài nó mong đợi và thật ra nó không lầm, nếu Chúa đă không định chọn cho con phần gia tài quí báu hơn.

Khi có tin về việc hiện ra, cha đỡ đầu của con tỏ ra không quan tâm ǵ, trong khi má đỡ đầu th́ hoàn toàn phản đối.  Bà không dấu giếm phản đối "sự can thiệp" đó như bà gọi thế!  V́ vậy, con bắt đầu cố xa tránh nhà bà.  Thấy vắng bóng con, bọn trẻ hay tụ tập ở đó cũng ít lui tới.  Má đỡ đầu con khoái nh́n xem bọn trẻ ca hát và múa nhảy.  Bà đăi bọn trẻ mận kho, hạt dẻ, hạnh đào đậu phụng và nhiều hoa trái khác.

Một buổi chiều Chúa Nhật, chúng con ngang qua gần đó bà đă gọi chúng con vào: "Vào đây chơi, lũ "giặc" con kia, vào đây.  Sao lâu rồi chả thấy bóng chúng bay đâu hết!"  Bà lại thiết đăi chúng con đủ thứ.  Bọn trẻ có lẽ đoán chúng con vô đó cũng ṃ đến.  Sung sướng v́ thấy chúng con tụ họp sau một thời vắng bóng, bà mang mọi thứ ngon ngọt cho chúng con để chúng con ca hát và múa nhảy.