PHANXICÔ, NHÀ LUÂN LƯ TƯ HON

Khi các bà láng giềng tới chung vui, họ không c̣n nghe thấy tiếng ca hát và họ yêu cầu chúng con hát lại lần nữa.  Em Phanxicô khẽ bảo con: "Đừng hát những bài đó nữa.  Chắc Chúa không muốn ḿnh hát những bài ấy nữa đâu."  V́ thế chúng con lẩn vào đám đông rồi chuồn ra bờ giếng quen thuộc của chúng con.

Thực t́nh, con thấy xấu hổ dù đă ghi lại những bài đó trong đức tuân phục trọn hảo.  Theo lời yêu cầu của Cha tiến sĩ Galamba.  Đức Cha đă nghĩ là con nên viết lại những bản dân ca con quen biết.  Con không hiểu tại sao lại yêu cầu điều đó, nhưng với con, thi hành việc đó là chu toàn ư Chúa.

Trong khi đó, gần đến tuần lễ trước mùa chay năm 1918.  Con trai, con gái lại sửa sọan cho ngày hội với ăn uống và vui chơi.  Mỗi người lấy ở nhà ít thực phẩm như dầu, bột, thịt...tới một nhà nào đó và ở đó con gái có bổn phận dọn một bữa tiệc thịnh soạn.  Trong những ngày đó nhất là "thứ ba béo" ngựi ta vui chơi múa nhảy suốt đêm tớ sáng.

Trẻ em dưới 14 tuổi tổ chức lễ tại một nhà riêng.  Một vài dứa bạn đă rủ con giúp tổ chức.  Đầu tiên con chối, nhưng sau cùng con hơi hèn nhát đành chịu nhận, nhất là khi nghe bọn trẻ gia đ́nh José Carreira nài nẵng v́ ông đă nhường nhà tại Casa Velha cho chúng con xử dụng.  Ông bà đă một mực xin con gắng tới đó.  Con đành nhượng bộ và theo đám đông tới xem địa điểm.  Có một gian pḥng rộng lớn như hội trường rất thuận tiện cho cuộc vui, lại một sân cỏ tiện cho bữa chiều.  Mọi chuyện xếp đặt xong xuôi.  Con về nhà bề ngoài hớn hở như ngày hội mà trong ḷng lương tâm đang phiền trách.  Con vội kể cho Giaxinta và Phanxicô nghe mọi chuyện.  Phanxicô nghiêm nghị hỏi con:

- Bộ chị tính trở lại với những tṛ chơi đó sao?  Bộ chị quên là chúng ta đă hứa là sẽ không bao giờ làm điều đó nữa rồi sao?"

- Không, chị không muốn trở lại chút nào.  Nhưng Phanxicô thấy đấy, họ cứ nài măi! Và chị chả biết làm thế nào bây giờ.

Đúng là không c̣n lối nào khác trước những lời yêu cầu và sự rủ chơi của các bạn bè.  Một số đến từ những làng rất xa - từ Rosa, Ana Caetano, Ana Brogueira, từ Moita, hai đứa nhỏ ông bà Manuel Caracol từ Fatima; hai con nhỏ ông bà Manuel da Ramira và hai ngựi con ông bà Joaquin Chapeleta từ Boleiros; hai đứa nhỏ gia đ́nh Silva từ Amoreira; Laura Gato, Josefa Valinho từ Currais và một số khác lâu quá con không nhớ tên nữa, đó là chưa kể đến nhóm từ Boleiros, nhóm Lomba de Pederneira, nhóm Eira da Pedra, nhóm Casa Velha và nhóm Aljustrel.  Làm thế nào con có thể ngang nhiên rẽ ngang bỏ rơi bọn trẻ đó khi có vẻ thiếu con họ không biết làm sao vui chơi được.  Hơn thế làm thế nào để họ hiểu là con sẽ không bao giờ đến những ngày họp như thế nữa.  Chúa đă cảm hứng Phanxicô trả lời:

- Chị có biết làm thế nào bây giờ không?  Mọi người biết Đức Mẹ đă hiện ra với chị.  V́ thế chị có thể nói thực ra là chị đă hứa không nhảy vũ nữa do đó chị sẽ không đi!  Rồi bữa đó chúng ta có thể lên tận động núi ở Cabeco, chắc không ai kiếm ra đâu.

Con chấp nhận đề nghị của em và một khi con đă tỏ ư định th́ cũng chẳng ai nghĩ đến tổ chức nữa.  Chúa đă chúc lành cho chúng con.  Một số đứa bạn con đă mời con tham gia trước, lại tới nhà rủ con đi lần hạt tại đồi Cova da Iria.

 

PHANXICÔ THÍCH ÂM THẦM VÀ CẦU NGUYỆN

Phanxicô là bé trai ít nói.  Nếu em muốn cầu nguyện hay dâng hy sinh, em đi lánh xa mọi người kể cả con và Giaxinta.  Chúng con hay làm em giật ḿnh khi em ẩn sau bức tường hay bụi cây để qú cầu nguyện hay suy niệm về Chúa, như em nói "Đấng quá buồn v́ muôn ngàn tội lỗi."

Nếu con hỏi:

- Em Phanxicô, sao không rủ chị cầu nguyện chung với, cả với em Giaxinta nữa?

- Em thích cầu nguyện một ḿnh v́ nhờ thế em sẽ suy niệm và an ủi Chúa Đấng quá buồn!

Có lần con hỏi:

- Này em Phanxicô, an ủi Chúa và hoán cải tội nhân để không ai sa hỏa ngục nữa em thích đàng nào hơn?

- Em thích an ủi Chúa hơn.  Bộ chị không chú ư là tháng trước Đức Mẹ hết sức buồn bả khi nói:" Người ta không được xúc phạm đến Chúa nữa v́ Ngài đă bị xúc phạm quá nhiều rồi?"  Em thích an ủi chúa rồi hoán cải các tội nhân để không ai phạm đến Chúa nữa.

Đôi lần trên đường đi học khi chúng con qua Fatima, em đă nói với con:

- Ê, chị cứ đi học đi.  Em sẽ ở lại đây trong nhà thờ gần bên Chúa ẩn thân.  Đàng nào em cũng về trời sớm, học hành làm chi cho uổng.  Khi về nhớ gọi em nha!

V́ nhà thờ đang sửa chữa nên Ḿnh Thánh được đặt tạm ngay phía trái lối vào.(9)  Khi về con thấy Phanxicô ở trong khoảng giữa giếng rửa tội và bàn thờ.

Về sau khi em ngă bệnh, em hay bảo con, khi tới thăm em rồi đi học "Chị làm ơn vô nhà thờ và nói em yêu Chúa Giêsu ẩn thân lắm nha.  Điều làm em khổ nhất là em không thể tới đó và ở lại với Chúa được."

Một bữa đi học về, con chào các bạn học để ghé thăm em và em Giaxinta.  V́ nghe thấy tiếng ồn ào, em hỏi con:

- Chị đi với cả đám đông sao?

- Ừ. 

- Đừng đi với họ chị ạ.  V́ chị có thể lây thói phạm tội.  Khi tan học vô nhà thờ và ở lại với Chúa Giêsu một chút, sau đó về một ḿnh thôi.

Có lần con hỏi em:

- Em Phanxicô, h́nh như bệnh em nặng hơn? 

- Vâng chính thế, nhưng em dâng đau khổ lên để an ủi Chúa.

Một bữa con và em Giaxinta vào pḥng em:

- Xin làm ơn đừng nói nhiều bữa nay v́ đầu em nhức quá sức!

- Đừng có quên dâng lên cầu cho kẻ có tội anh Phanxicô nha! 

- Ừ, nhưng trước là an ủi Chúa và Đức Mẹ sau để cầu cho kẻ có tội và Đức Thánh Cha.

Một dịp khác con thấy em rất khoan khoái:

- Sao, bữa nay khá hơn chưa em Phanxicô? 

- Không, tệ hơn nhiều.  Chẳng bao lâu nữa em sẽ về trời.  Về trời em sẽ an ủi Chúa và Đức Mẹ nhiều.  Em Giaxinta đang cầu nguyện nhiều cho tội nhân, cho Đức Thánh Cha và cho chị.  Chị sẽ ở lại v́ Đức Mẹ muốn thế.  Chị nhớ nha, chị phải thi hành mọi điều Đức Mẹ dặn chị.

Trong khi em Giaxinta có vẻ chỉ quan tâm đến hoán cải tội nhân, th́ em Phanxicô lại như chỉ nghĩ đến an ủi Đức Mẹ đang buồn rầu nhiều.

PHANXICÔ THẤY MA QUỈ

Sự việc mà con sắp kể sẽ hoàn toàn khác lạ.  Trong khi đoàn chiên đang gặm cỏ tại Pedreira, chúng con chạy nhảy trên các tảng đá và ḥ hét cho núi đồi vọng lại tiếng vang.  Như thói quen, em Phanxicô lại rút vào hầm giữa những tảng đá.  Thời gian trôi nhanh, nhưng bất ngờ chúng con nghe thấy tiếng em thét lên cầu cứu chúng con và Đức Mẹ.  Hoảng hốt v́ có chi không lành xảy ra cho em, chúng con chạy kiếm em, gọi to tên em:

- Phanxicô ở đâu?

- Đây, đây.

Nhưng chỉ sau một hồi chúng con mới t́m ra.  Chúng con thấy em đang run sợ dù c̣n đang qú đó, quá sợ hăi em không sao đứng dậy nổi.

- Đă xẩy ra chuyện chi đấy?"

Hổn hển v́ kinh hăi em nói:

- Một con thú khổng lồ mà chúng ta thấy trong hỏa ngục, nó ở ngay đây thở ra toàn khói với lửa!

Con chả thấy ǵ, em Giaxinta cũng không, nên con cười và nói:

- Em chẳng bao giờ ưa nghĩ về hỏa ngục để khỏi sợ, nhưng bây giờ em lại là người đầu tiên hoảng sợ!

Thực vậy, hễ em Giaxinta có vẻ cảm kích v́ nhớ lại hỏa ngục, Phanxicô thường bảo:

- Đừng nghĩ nhiều về hỏa ngục!  Nghĩ về Chúa và Đức Mẹ đi.  Em không nghĩ về hỏa ngục để khỏi bị kinh hăi.

Em chẳng kinh sợ ǵ.  Dù đêm ngày, em đi đâu một ḿnh cũng được.  Em dám bắt các con vật cả rắn rết.  Em đă bắt rắn cuốn vào cây gậy rồi đổ sữa cừu cho nó uống.  Em đă đi săn chồn, thỏ và các thú rừng khác.

 

PHANXICÔ VÀ CHIM RỪNG

Phanxicô thích chim lắm và không thể chịu ai phá tổ chúng.  Em luôn dành một phần đồ ăn trưa rồi đem rắc trên tảng đá cho chim ăn.  Đứng xa xa em gọi chim như là chim hiểu em.  Em không muốn ai đến gần làm chim hoảng.

- Này chim nhỏ em ơi, tụi bay đang đói lại đây mà ăn!"

Và đàn chim rất mau lẹ, vội vàng sà xuống không kịp mời đă nhặt hết đồ ăn.  Phanxicô cũng có tài bắt chước tiếng chim kêu.  Em hoan hỉ ḥa điệu với đàn chim líu lo ca hót sau khi đă nhặt đồ ăn.

Một bữa thấy một chú bé bắt được con chim.  Đầy ḷng trắc ẩn, Phanxicô xin hứa trả chú hai đồng nếu chú thả chim ra.  Chú bé đồng ư ngay nhưng phải đưa tiền đă.  Không ngần ngại, Phanxicô một mạch chạy về nhà, dù đang măi tận hồ Carreira dưới Cova da Iria, để lấy tiền chuộc "tù nhân".  Rồi, em đă vỗ tay mừng rỡ: "Ư tứ, đừng để bị bắt lại nha!"

Ở vùng đó có một bà già tên là Ti Maria Carreira mà thỉnh thoảng các con bà nhờ bà đi chăn chiên cừu dùm.  Đoàn vật không thuần thục lắm và hay tản mát, lạc lơng đủ hướng.  Hễ khi nào gặp bà, em Phanxicô là người đầu hết chạy đến giúp bà.  Em đă giúp bà dắt đoàn vật đến đồng cỏ, t́m những con lạc và quây chúng lại với nhau.  Bà rất biết ơn em Phanxicô và gọi em là "Thiên Thần bản mạnh thân mến."

Em tỏ ra đầy ḷng trắc ẩn khi chúng con đi thăm bệnh nhân: "Em không thể cầm ḿnh xem họ được v́ em thương cảm họ lắm lắm.  Hăy nói với họ là em sẽ cầu cho họ."

Một bữa, người ta tính đưa chúng con đi Montelo, thăm nhà ông Joaquim Chapeleta, em Phanxicô không muốn đi: "Em sẽ không đi v́ em không thể chịu được khi nh́n thấy có người muốn nói mà không thể."  (Bà mẹ của ông bị câm).  Chiều tối, con và em Giaxinta trở lại nhà, con kiếm em Phanxicô.  Mẹ em bảo con:

- Cô cũng chịu không biết.  Cô kiếm suốt chiều mà chả thấy bóng đâu.  Có mấy bà đến và muốn gặp các cháu.  Rồi nó biến mất và chẳng thấy bóng đâu nữa.  Đi kiếm nó hộ Cô đi!

Chúng con ngồi trên ghế trong bếp bàn tính là chúng con phải đi Loca do Cabeco chắc sẽ gặp em ở đó.  Chúng con vừa ra khỏi nhà, th́ tiếng Phanxicô gọi với qua lỗ nhỏ ở trần nhà.  Em đă trèo lên đó vừa khi biết có người đến.  Từ cao điểm này, em quan sát mọi chuyện xảy ra và kể lại cho chúng con:

- Có biết bao nhiêu là người!  Chúa giúp cho em chứ nếu phải gặp đám đông một ḿnh!  Biết ăn nói ǵ với họ đây?"

(Có một lối trèo lên trần trong bếp, chỉ cần đặt chiếc ghế lên cái bàn là trèo lên được)