T̀NH YÊU VÀ L̉NG NHIỆT THÀNH

Cô con đă bán đàn vật của cô trước mẹ con.  Khi mẹ con chưa bán, mỗi sáng con phải cho Giaxinta và Phanxicô biết chỗ con sẽ dắt đoàn vật của con ăn cỏ và hễ khi nào có thể, các em lại lần đến với con.

Có bữa các em đoán trước chỗ con chăn nên đến trước con.  Khi tới nơi bỡ ngỡ quá con hỏi:

- Trời ơi, sao đến sớm quá vậy?

Phanxicô trả lời:

- Em đến sớm v́... v́... không biết sao nữa - Trước đây em đến với chị v́ em Giaxinta cứ nài chứ em đâu có ham!  Nhưng bữa nay em không sao ngủ được nữa và thấy thích ở bên chị ghê.

Khi những lần hiện ra vào ngày 13 mỗi tháng chấm dứt, cứ chiều áp 13 là em lại bảo chúng con:

- Này, bữa sớm mai, em sẽ trốn tới hang Cabeco qua ngả vườn sau, nếu có thể đến đó gặp em nha.

Trời ơi!  Con đă lang bang chuyện đâu đâu vậy!  Nói về việc em bị đau và gần qua đời mà con đă huyên thuyên về những lúc vui vẻ nơi vườn cây, với chim rừng ca vang khắp trời.  Con xin Đức Cha tha thứ sự đăng trí đó.  Trong việc ghi lại hết những ǵ c̣n nhớ, con thấy ḿnh như con cua ḅ tới ḅ lui mà chẳng quan tâm đến việc ḅ đi đâu.  Nếu Cha tiến sĩ Galamba có thể dùng được những ǵ con xin nhường lại hết nhưng con tưởng cha sẽ thấy nó tủn mủn hay vô dụng.

Con xin trở lại chuyện đau bệnh của Phanxicô.  Nhưng trước tiên con xin nói sơ về thời gian ngắn gọn em theo học.  Một sớm, Phanxicô đi học gặp con và chị Têrêsa.  Chị đă có gia đ́nh và sống ở Lomba.  V́ có một bà xóm bên nhờ chị nói với con cầu cho gia đ́nh bà.  Con bà bị cáo v́ tội ǵ con cũng chả nhớ nữa, nhưng nếu không chứng minh vô tội được cậu sẽ bị kết án tù hay đi đày ǵ đó.  Chị Têrêsa đă gắng nài ép con cầu nguyện Đức Mẹ cho bà.  Sau khi hứa sẽ cầu nguyện con vội đi học và trên đường tới trường con đă kể lại cho hai em.  Khi tới Fatima, em Phanxicô bảo con:

-  Thôi, chị cứ đi học đi.  Em sẽ ở lại với Chúa Giêsu Ẩn thân và em sẽ xin Ngài ơn đó!

Lúc học về con hỏi:

- Em có nhớ xin Chúa ban cho ơn đó không?

- Có chứ.  Chị hăy nói với chị Têrêsa là vài bữa nữa cậu ta sẽ được về nhà!

Thực thế, mấy bữa sau cậu con trai được về nhà.  Vào ngày 13 tháng đó, cậu ta và cả gia đ́nh đến để tạ ơn Đức Mẹ.

Một dịp khác, khi đi học con thấy em Phanxicô bước chậm quá.  Con hỏi em:

- Sao thế?  Coi bộ em đau hả?

- Đầu em nhức kinh khủng.  Em chỉ chực ngă!

- Vậy ở nhà đi, đừng có tới trường nữa!

- Em không muốn thế.  Em nên tới nhà thờ với Chúa Giêsu Ẩn thân khi chị đi học.

Em Phanxicô thực sự đă lâm bệnh nhưng cũng c̣n gượng đi lại đôi chút chẳng hạn có bữa em đi với con tới hang ở Cabeco và ở Valinhos.  Khi trở lại nhà, chúng con thấy nhà chật ních khách thập phương.  Một người đàn bà nào đó đứng gần bàn đang giả bộ làm phép rất nhiều đồ đạc: tràng hạt, dây chuỗi, thánh giá...  Người ta xúm lại quanh con để hỏi han.  C̣n bà ta lại nắm lấy Phanxicô đ̣i em giúp bà.

- Tôi không làm phép được, c̣n bà cũng không được!  Chỉ có các linh mục được làm thôi!

Như bị sét đánh, bà ta kinh hồn chuồn mất giữa tiếng sỉ nhục của đám đông.  Tất cả đ̣i lại những vật họ đă trao cho bà làm phép.

Khi viết về Giaxinta, con đă kể việc em Phanxicô đến Cova da Iria, chuyện em mang dây và trao lại cho con, việc em chịu khát bỏng hy sinh không uống nước trong ngày nóng bức oi ả, cũng như việc em đôi lúc nhắc lại cho em Giaxinta nhớ dâng hy sinh cầu cho tội nhân...  Nên con xin phép không lặp lại ở đây làm chi.

Một bữa, Phanxicô đang nÄm bệnh, con và Giaxinta vào thăm em.  Bất ngờ, chị Teresa của em báo cho chúng con có một đoàn người đang vào nhà ḿnh để gặp chúng con.  Chị vừa ra, con bảo: "Được, hai em chờ họ đây, chị đi trốn.

Em Giaxinta cũng chạy theo con.  Chúng con đă may mắn thành công khi ẩn trong thùng rượu cũ nằm ngay cạnh cửa vào vườn.  Liền sau đó chúng con nghe thấy tiếng ồn ào trong nhà, ngoài vườn cả sát bên chúng con nữa.  Rất may là họ không cúi xuống ngó vô thùng nên chúng con thoát nạn.

Sau đó chúng con lại vào với Phanxicô.  Em kể cho chúng con mọi chuyện xảy ra.

- Có đông người lắm.  Họ cứ hỏi chị với em Giaxinta ở đâu, nhưng em không biết rơ.  Họ muốn gặp chúng ta và xin chúng ta nhiều chuyện.  Có một bà ở Algueidăo muốn một người khỏi bệnh và một tội nhân hoán cải.  Em hứa cầu nguyện cho bà, c̣n chị với em Giaxinta cầu cho các người khác - có nhiều điều xin như thế.

Bà này có trở lại gặp chúng con và xin chúng con chỉ cho bà mộ của em Phanxicô.  Bà muốn đến tận nơi và cám ơn em v́ hai ơn bà xin em cầu cho đă được như ư.

Một bữa chúng con vừa ra khỏi Aljustrel để đi Cova da Iria, bất ngờ gặp một đám đông ngay khúc quẹo.  Để xem thấy và dễ nghe chúng con nói họ đặt con và em Giaxinta lên bờ tường.  Phanxicô từ chối bằng cách làm bộ như em sợ ngă lắm.  Rồi em lẩn dần và ra tựa vào phía sau bức tường hoang đó.  Biết là không thể nói riêng với chúng con, có hai mẹ con lại với Phanxicô và qú xuống trước mặt em, nài xin em khấn Đức Mẹ cho người cha khỏi bệnh và không phải đi lính.  Bỏ mũ, qú xuống Phanxicô xin họ cùng lần chuỗi.  Thấy thế, đám đông cũng ngừng ṭ ṃ thắc mắc và cùng qú xuống cầu nguyện.  Sau đó tất cả cùng chúng con lần hạt suốt tới Cova da Iria.  Tới đó chúng con c̣n lần một chuỗi nữa rồi họ hân hoan về nhà.

Bà đó có hứa sẽ trở lại cám ơn Đức Mẹ nếu nhận được ơn.  Bà đă trở lại đôi ba lần với con và cả chồng bà đă mạnh khỏe.  Đó là gia đ́nh Casaleiros từ giáo xứ thánh Mamede.

 

BỆNH T̀NH CỦA PHANXICÔ

Phanxicô đă tỏ ra vui vẻ và bằng ḷng chịu bệnh.  Đôi lần con hỏi em:

- Có đau lắm không Phanxicô?

- Khá đau nhưng không sao!  Em chịu đau khổ để an ủi Chúa và một ít nữa em sẽ về trời rồi!

- Về đó nhớ xin Đức Mẹ sớm đem chị về với nha!

- Em chả xin đâu!  Chị biết rồi!  Đức Mẹ chưa muốn chị về sớm!

Em nói với con một bữa trước ngày em chết:

- Bệnh em đă khá trầm trọng, không bao lâu nữa em sẽ về trời!

- Ừ, nhưng nhớ kỹ điều này nha.  Đừng có quên cầu nguyện nhiều cho tội nhân, cho Đức Thánh Cha, cho chị và cho em Giaxinta nữa!

- Dạ, em sẽ nhớ.  Nhưng chị nên xin em Giaxinta cầu nguyện th́ hơn v́ em sợ em quên mất khi em được nh́n thấy Chúa.  Hơn thế ước vọng trên hết của em là an ủi Ngài.

Rồi một sáng sớm, chị Teresa của em kiếm con:

- Sang nhà em lẹ đi chị, em Phanxicô coi bộ mệt lắm và đ̣i được gặp chị một chút.

Con vội vă sang bên đó.  Em xin mẹ và các anh chị rời pḥng v́ em có điều bí mật.  Sau đó em nói với con:

- Em sắp xưng tội để chịu lễ lần sau hết.  Em xin chị bảo em nếu thấy em phạm tội lỗi ǵ.  Rồi chị cũng hỏi em Giaxinta giùm em, xem em có biết em phạm ǵ không.

- Em không vâng lời ba má mấy lần khi má em bảo ở nhà mà em lại chạy đi trốn hay đến với chị.

- Đúng thế, em nhớ điều đó.  Cám ơn chị.  Bây giờ chị hỏi Giaxinta dùm em đi!

Giaxinta nghĩ một tí rồi nói:

- Chị bảo anh là trước khi Đức Mẹ hiện ra, anh có lấy trộm của ba một đồng để mua cái hộp nhạc của Jose Marto ở Casa Vehha, và anh cũng hùa theo đám con trai ném đá lại đám Boleiros.

Sau khi con nhắc lại điều Giaxinta nói:

- Em đă xưng tội đó rồi nhưng em sẽ xưng lại.  Có thể v́ tội đó mà Chúa buồn như thế.  Dù em không chết em cũng sẽ không phạm tội đó nữa.  Em thực ḷng hối hận v́ chúng.

Chắp tay lại em nguyện: "Lạy Chúa Giêsu xin thứ tha tội lỗi chúng con.  Xin cứu chúng con khỏi hỏa ngục và đưa hết thảy các linh hồn lên Thiên Đàng nhất là những ai cần Chúa thương xót hơn."

Rồi em xin con:

- Chị ơi, làm ơn xin với Chúa tha thứ mọi tội lỗi em phạm.

- Đừng lo, chị sẽ xin như em yêu cầu.  Nếu Chúa chưa tha cho em th́ Đức Mẹ đă chẳng bảo sẽ đến đem em về trời sớm.  Chị đi lễ và sẽ xin Chúa Giêsu Ẩn thân cho em.

- Chị cũng làm ơn xin để cha sở cho em chịu lễ nha.

- Dĩ nhiên rồi.

Khi con đi lễ về, th́ Giaxinta đă dậy và đang ngồi ngay bên giường Phanxicô.  Vừa trông thấy con, em hỏi:

- Chị có xin Chúa Giêsu Ẩn thân để cha sở cho em chịu lễ không?

- Có chứ!

- Thế về trời rồi em sẽ cầu cho chị!

- Em sẽ cầu?  Thế sao bữa nọ em bảo em không!

- Đó là em không xin Chúa đưa chị về trời sớm.  Nhưng nếu chị muốn em cũng sẽ cầu nữa nhưng c̣n tùy Đức Mẹ.

- Được, cầu đi, cứ cầu nha.

- Dạ, yên chí, em sẽ cầu!"

Rồi con giă từ để đi học hành và làm việc.  Buổi tối con trở lại, em tỏ ra hân hoan lắm.  Em đă cáo ḿnh và cha sở hứa sẽ đem Ḿnh Thánh cho em.

Sau khi chịu lễ em khoe với em Giaxinta:

- Anh được hạnh phúc hơn em nhiều v́ anh đang có Chúa Giêsu trong ḷng.  Anh sắp về trời và anh sẽ cầu nhiều để Chúa và Đức Mẹ chóng đem em với chị Luxia về nữa!

Con và em Giaxinta đă ở lại bên giường Phanxicô gần suốt ngày.  Em đă xin chúng con lần hạt để em theo v́ em không đọc được nữa!

- Chắc về trời là em nhớ chị với em kinh khủng đấy.  Chỉ có cách là Đức Mẹ đem chị với em về đấy sớm thôi.

-  Em chẳng nhớ chị đâu!  Cứ tưởng nghĩ mà coi! Em sẽ ở đó với Chúa và Đức Mẹ. Các Ngài tốt lành biết bao.

- Đúng vậy, có lẽ em sẽ không nhớ!

Rồi con thêm:" Biết đâu em sẽ quên luôn. Nhưng không sao.

 

GIẤC NGỦ THÁNH THIỆN

Con chào tạm biệt em khi giă từ:

- Giă từ Phanxicô.  Nếu đêm nay em về trời, đừng có quên chị nha.

- Không, quên sao được.  Yên trí đi!

Rồi em nắm tay phải con hồi lâu, trong khi lệ tràn đầy mắt em.  Con hỏi với nước mắt lăn dài trên má:

- Em cần ǵ nữa không?

- Không!  Em nhỏ nhẹ b́nh tĩnh trả lời.

Cô bảo con rời pḥng khi thấy con cảm động quá.

- Chào Phanxicô nha!  Hẹn gặp trên trời!  Chào nha!

Thiên Đàng trở nên gần gũi.  Em đă bay về Thiên đàng hôm sau trong tay  Hiền Mẫu Maria.(10) Con nhớ em không sao tả được.  Nỗi buồn này dầy ṿ con nhiều năm tháng.  Nỗi ḷng hoài niệm quá văng vang vọng măi măi tới thiên thu.

Con nằm xuống êm như mộng đẹp

Không, đó là ngày hội hằng mong ước

Giây liên kết thần tiên tuyệt diệu ấy

Thần Trời thèm đến tưởng ghen tương.

Triều thiên vàng đẹp lộng lẫy kiêu sa

Muôn ṿng hoa kết đẹp diệu kỳ

Sao sánh được triều thiên con nhận lănh

Sắc đẹp cơi tiên ấy sao hạ giới sánh b́

Mẹ từ ái mỉm cười, sung sướng quá! 

Nơi thiên giới, em sống trong chính Chúa

Say mê trong t́nh Chúa, niềm vui cao chất ngất

Năm tháng chỉ thoáng trong giây lát.

Xin giă từ!!

----------------------