CHÚA NHẬT XXVI TN (Năm A)
Mt 21, 28 – 32
AI LÀ AI?
“Từ đầu cuộc
đời tôi, anh tôi không chỉ là một người
bạn đồng hành, mà c̣n là một người
hướng đạo đáng tin cậy. Chúng tôi đă
đi đến giai đoạn cuối cuộc
đời, tuổi già. Những tháng ngày c̣n lại giảm
đi từ từ, nhưng trong giai đoạn nấy
cũng thế, anh tôi giúp cho tôi chấp nhận với tâm
hồn thanh thản, khiêm nhường và dũng cảm gánh
nặng mỗi ngày. Tôi biết ơn anh tôi”. Đó là
những lời tốt đẹp nhất mà Đức
Thánh Cha Biển-Đức XVI nói về bào huynh của
Người, Đức Ông Greorg Ratzinger (CNS 23.08). Gần
như cùng lúc, báo chí đưa tin ba anh em người Mexico
là Alberto, Jesus và Andres Garcia Gutierrez, đă được
truyền chức linh mục cùng một ngày trong một
buổi lễ lịch sử chưa từng có vào ngày 17.08.
Ba anh đồng tế thánh lễ mở tay tại giáo
xứ Thánh Sophia ở Tlaquepaque vào ngày 22.08 (CNA 19.08). Không c̣n
ǵ nhiều để nói, ngoài sự ngưỡng mộ và
ca ngợi những người con làm “mát mặt”, đem
phúc đức cho gia đ́nh và cho cha mẹ.
Thoạt nh́n,
”Anh em nhà Karamazov” của F. Dostoievsky là
cuốn tiểu thuyết về đề tài gia đ́nh,
về sự tan ră của "gia đ́nh ngẫu
hợp" tức là loại gia đ́nh ở đó không có
những mồi quan hệ trong sạch, vững chắc,
không có nền móng đạo lư và chóng tan ră trong hoàn cảnh
của một xă hội đang băng hoại, thối
nát. Cơ sở cốt truyện của
"Anh em nhà Karamazov" là một chuyện có
thật mà tác giả nghe được trong thời gian
đi tù khổ sai: Cùng bị giam ở nhà tù Omsk
với Dostoievsky có một trung uư hồi hưu bị
kết án hai mươi năm tù khổ sai về tội
"giết cha". Kẻ sát nhân thực sự
là em trai anh ta, v́ gă muốn một ḿnh
thừa kế gia tài của bố. Anh ta thụ h́nh
phạt được mười hai năm th́
người em hối hận, ra tự thú và tự
nguyện xin đi đày. Báo chí thế giới cuối
tháng bảy vừa qua đăng tin hai anh em nhà Ambani ở
Ấn Độ: Được tạp chí Forbes b́nh
chọn và xếp hàng thứ sáu và thứ bảy trong danh
sách những người giàu nhất thế giới,
thừa kế các tập đoàn kinh doanh trị giá hàng
chục tỷ đô-la, vậy mà do người cha qua
đời năm 2002 không để lại di chúc, chỉ
v́ long tham vô độ mà không thể hoá giải mối
bất đồng. Họ liên tục lớn tiếng cáo
buộc nhau lường gạt, bất chấp
lời can gián và trung gian hoà giải của bà mẹ đau
khổ. Những cảnh anh chị em ruột thịt
đem nhau ra toà, kể cả phạm tội ác, xảy ra hằng
ngày ở Việt-Nam. Không c̣n ǵ để nói với
những đứa con làm điếm nhục gia phong, gây
đau khổ bất hạnh cho gia đ́nh gia tộc.
AI LÀ AI là một trong hàng trăm “game show” lai
căng đấy ắp trên các kênh truyền h́nh cả
trung ương lẫn địa phương. Mục tiêu
chính là thu hút quảng cáo để có nhiều tiền. AI LÀ
AI có tên gốc Who is Who xuất xứ từ nước Anh
từ năm 1991 và được phát ở Việt-Nam vào
đầu năm 2006. Sáu nhân vật đối diện
với ba người chơi đặt câu hỏi,
đề nghị làm những động tác và tŕnh bày
những kiến thức đa ngành, để cuối cùng
đoán nghề nghiệp của từng người và
của cả sáu người. Những tiêu chuẩn dựa
vào các dáng vẻ bề ngoài và một số thao tác nghề
nghiệp xem ra cũng không quá khó để giúp người
chơi chỉ ra AI là AI. Và có lẽ do sự lập đi
lập lại sáo ṃn đó, mà những kỳ vọng ban
đầu về tính hấp dẫn và cả tuổi
thọ của “game show” nầy mau nhàm chán và chết yểu
sau chưa đầy hai năm (09.01.2006 – 17.10.2007).
Người xưa vẫn nói: tri nhân tri diện bất tri
tâm! Thật là ảo tưởng khi nghĩ có thể mô
tả nội tâm con người, hiểu được
con người. “Hoạ hổ hoạ b́ nan hoạ cốt”
(vẽ cọp, vẽ da cọp, không thể vẽ
xương cốt). Nh́n mặt mà bắt h́nh dong, chỉ là
một cách thế đắc nhân tâm, v́ những thành
kiến, định
kiến, sẽ làm cho các nhận định sai lạc,
nhất là trong một thế giới mà ngụy quân tử
và những hạng người núp sau, ẩn dưới vỏ
quyền lực để “cả vú lấp miệng em” và
làm lạc hướng dư luận, cũng nhiều không
kém - nếu không muốn nói là nhiều hơn - quân tử và
ngừơi lương thiện. Chẳng vậy mà nhà
hiền triết Diogènes đă thắp đuốc sáng,
rảo khắp nơi ban ngày, để t́m…con người!
Bá nhân bá tánh: Sự thay đổi nên tốt nên xấu là
ở suy nghĩ và hành xử tự do của mỗi
người, tuyệt nhiên không thể có một khuôn
mẫu cố định nào được.
V́ vậy, trong bài Tin Mừng hôm nay, mỗi
người bất kể sang hèn, người sống
mẫu mực hoặc bê tha, tham lam, đều
được gọi làm việc cho Vườn Nho -
Nước Trời. Các thượng tế và kỳ
mục Do Thái đă dùng những tiêu chuẩn không hề sai,
tức là luật Môsê, nhưng họ quên rằng Luật
Môsê chỉ giúp bản thân mỗi người nên hoàn
thiện hơn, làm việc Vườn Nho tốt hơn,
chứ không bao giờ là cái cân, cái thước, cái thưng, để
cân-đong-đo-đếm tha nhân. Những cái đó giúp
họ tự xác định và đánh gía ḿnh, hầu
sửa đổi, cải thiện, chứ không bao giờ
là những dụng cụ đo lường, so sánh và
kết luận về anh em, dù đó là hạng “thu thuế
và gái điếm” vốn bị nh́n bằng nửa con
mắt, một cách khinh bỉ. Nếu cứ cố tâm hành
xử như thế, th́ môt chút công đức có
được do giữ luật Môsê, cũng biến
mất, và khi đó, họ c̣n thua xa “gái điếm và thu
thuế”. Trong cuộc Cách Mạng Văn Hoá kéo dài gần
một thập kỷ ở Trung Quốc từ 1967
đến 1976, Giang Thanh - thực chất là hành
động được Mao Trạch Đông ngấm
ngầm ủng hộ - đă giết hại hàng triệu
người, đày đoạ hàng chục triệu trí
thức, sát hại hàng ngàn sĩ quan tướng lănh ưu
tú và nhân vật chính trị “đồng chí” kỳ cựu
từng gian khổ “vạn lư trường chinh” với Mao
Trạch Đông, bằng việc “chụp mũ” những
tội mà các nạn nhân ngay cả nằm mơ cũng không
nghĩ tới, đến mức chính Mao Trạch Đông
cũng ngán ngẫm và gọi bà vợ nầy của ông ta
là “xí nghiệp chế tạo…mũ!”. “Mũ” là thứ mà
những chế độ độc tài, những cá nhân
tổ chức độc quyền phát ngôn và điều
khiển các phương tiện truyền thông luôn biết khai thác tận cùng để chụp
lên đầu những người khác quan điểm,
chính kiến hoặc để bao che lấp liếm
những lời nói và hành động sai lầm xấu xa
của họ. “Mũ” là những thứ chúng ta dùng,
để biện minh cho sự bất hiếu, hời
hợt và vô ơn của chúng ta, đùn đẩy trách
nhiệm cho người khác, lên tiếng rất nhanh khi có
lợi cho ḿnh và cũng rất biết im lặng khi
thấy không có lợi. Đó là chưa nói tới những
hạng “ăn cháo đá bát”, hưởng biết bao ưu
ái và ưu tiên trong đời mà có được vốn
liếng tri thức, địa vị, danh vọng, nhưng
lại dùng ngay những ”cái nhất” ấy để
chỉ trích, chống đối Mẹ Giáo Hội và các
Chủ Chăn, tuyên truyền làm lung lạc đức tin
của anh em, mở lối cho Xatan và các thế lực
xấu xa len lỏi phá hoại Gíao Hội. Từ “giáo gian” chưa đủ
để “vẽ” tâm
địa những người nầy.
Đúng vậy, lạy Chúa, vẽ hổ,
vẽ voi cũng chỉ vẽ bên ngoài, huống chi là
vẽ người. Nhưng nếu con vẽ chính ḿnh,
trước mặt Chúa, mà không tô cho ḿnh những màu mè
rực rỡ, những ánh vinh quang rạng ngời giả
tạo tự phong, không dùng lưng và đầu cổ anh em để đứng lên,
vươn cao, th́ con sẽ vẽ chính xác được
nội tâm của con và khi hoàn thành bức vẽ, con mới
thấy ḿnh đáng thương hại biết bao, méo mó và
khiếm khuyết biết mấy, quả không bằng “gái
điềm và thu thuế”, những kẻ không chỉ
thấy ḿnh thấp hèn bất xứng trước mặt
Chúa, mà c̣n mặc cảm trước người thường,
trước người “tử tế”, nói chi đến
những ‘con cái’ thánh thiện hoặc cho ḿnh là thánh
thiện trong Giáo Hội. Kyrie, eleison: V́ thế mà họ
đă hồi tâm, sửa đổi cuộc đời, làm
theo những ǵ mà từ đầu cuộc sống họ
đă “nói không”. Nơi họ,
cuối cùng Chúa ở chổ nhất, cái “primacy of God”
(vị trí ưu việt tối cao của Chúa) mà
Đức Thánh Cha Biển- Đức vừa qua nhắc
nhở Hội Ḍng Biển- Đức . Christe, eleison: con “dạ vâng” quá dễ
dàng, mau lẹ, nhưng kiêu căng, thiếu bác ái, vị
kỷ, đă khiến con chóng quên lời hứa với
Chúa. Nơi con, cuối cùng
chẳng c̣n thấy bóng dáng Chúa.
Xin hăy dạy con:
Trọn cuộc đời, câu hỏi phải luôn ghi trong
tâm trí và trong con tim, để con soi xét và cáo ḿnh -
đấm ngực con, không đấm ngực anh em - và
sửa sai hằng ngày, không phải
“ai là ai”, mà “tôi là ai”!
CVK Nguyễn-Thế-Bài