Bên bờ giếng Giacob

Qua đoạn Tin Mừng vừa nghe, chúng ta cùng nhau chia sẻ hai ư tưởng:

 

Ư tưởng thứ nhất đó là nước

Mỗi khi đi làm thuỷ lợi giữa đồng không mông quạnh với cái nắng như thiêu như đốt, chúng ta mới thấy quư những giọt nước hiếm hoi.

 

Dân Do Thái trong Cựu Ước cũng đă trải qua kinh nghiệm ấy. Khi băng qua sa mạc cát nóng để trở về miền đất Hứa, họ đă hiểu được nước gắn liền với sự sống của họ như thế nào. Đồng thời qua ḍng nước vọt lên từ tảng đá Horeb dưới cây gậy của Maisen, Chúa đă chứng tỏ Ngài là Đấng đem lại sự sống cho họ.

 

Với Chúa Giêsu th́ khác, từ thứ nước b́nh thường dưới ḷng giếng, Ngài đă giới thiệu với người phụ nữ Samaria một thứ nước đem lại sự sống vĩnh cửu. Thực vậy, đă từ lâu người Do Thái và người Samaria coi nhau như những kẻ thù truyền kiếp. Dưới mắt dân Do Thái th́ người Samaria bị coi như một thứ ngoại đạo và uế tạp cần phải xa tránh, thế mà qua đoạn Tin Mừng vừa nghe Chúa Giêsu đă vượt qua ranh giới thù hận như một ḍng nước tràn bờ đem lại sự xanh tươi cho những mảnh đất khô cằn. Ngài đă xin người phụ nữ Samaria chút nước uống. Hành động của Ngài đă gây nên sửng sốt và từ sự sửng sốt ấy, Ngài đă làm trổi dậy một sự sống mới.

 

Chúa Giêsu đă chứng tỏ sứ mạng của ḿnh là được sai đến với những con chiên lạc. Cuộc đối thoại của Chúa Giêsu đă giúp người phụ nữ nhận ra t́nh trạng bất chính của ḿnh, để rồi cuối cùng nàng đă xác tín Ngài chính là Đấng cứu thế. Chúa Giêsu đă khởi đầu bằng cách xin nàng cho Người uống nước, nhưng rồi cuối cùng chính nàng lại là người được lănh nhận nước ban sự sống.

 

Ư tưởng thứ hai đó là nơi thờ phượng Chúa.

Người Samaria có đền thờ của ḿnh tại núi Sichem. Trong khi đó người Do Thái lại khẳng định đền thờ của họ tại Giêrusalem mới là nơi thờ phượng Thiên Chúa đích thật, bởi v́ đó mới chính là nơi Thiên Chúa ngự trị giữa dân Ngài. Vậy ai đúng. Người Samaria hay người Do Thái? Cuộc tranh luận có lẽ đă kéo dài nhiều tháng và nhiều năm, nhưng vẫn không có kết luận. Họ không phải chỉ tranh luận suông, mà hơn thế nữa, người Do Thái c̣n khích bác dân Samaria là đă theo đuổi một thứ tôn giáo lai căng. C̣n người Samaria th́ có lần đă chơi khăm bằng cách rắc xương người chết vào nơi thờ kính của dân Do Thái, để làm cho nơi đó ra uế tạp, không c̣n thích hợp cho công việc tế tự.

 

Người phụ nữ Samari hẳn muốn nhờ Chúa Giêsu đứng ra làm trọng tài giải quyết v́ nàng nh́n nhận Ngài là người của Thiên Chúa, đă biết được những chuyện thầm kín của đời nàng. Thế nhưng, Chúa Giêsu đă nhân dịp này, mạc khải cho nàng biết phải thờ phượng Thiên Chúa trong tinh thần và trong chân lư, bằng cách nhận biết Thiên Chúa là Cha. Chính sự thờ phượng Thiên Chúa là Cha và việc đặt ḿnh vào trong mối quan hệ cha con với Thiên Chúa mới là việc thờ phượng mà Thiên Chúa hằng mong mỏi.

 

C̣n chúng ta th́ sao? Liệu chúng ta đă thực sự yêu mến Chúa bằng tất cả trái tim và tâm hồn của ḿnh, hay chúng ta đang c̣n mải mê chạy theo những nghi thức và những biểu dương bên ngoài?