Cây táo và miếng vải trắng

(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)

Richard Pidell có viết một câu chuyện ngắn nhan đề: “Đứa con trai của một ai đó” (Somebody’s son). Câu chuyện mở đầu với một cậu bé tên là David bỏ nhà ra đi sống bụi đời. V́ khổ quá, không chịu nổi, cậu bèn viết một lá thư gửi về nhà cho mẹ bày tỏ niềm hy vọng được ông bố cổ hủ tha thứ cho cậu và chấp nhận cậu làm con trở lại. Lá thư như sau: “Mẹ kính mến, trong một vài ngày nữa con sẽ đi ngang qua nhà. Nếu bố bằng ḷng nhận con trở lại, th́ mẹ yêu cầu bố cột một miếng vải trắng lên cây táo hồng ở miếng đất cạnh nhà chúng ta”. Vài ngày sau, David lên tàu hỏa đi về. Trong lúc tàu hỏa lao nhanh đến nhà th́ hai h́nh ảnh cứ liên tục hiện ra trong trí cậu ta: khi th́ trên cây táo có cột một miếng vải trắng, khi th́ trên cây chẳng cột một miếng vải trắng nào. Tàu hỏa càng tiến gần nhà, trái tim David càng đập nhanh hơn. Không bao lâu nữa cây táo sẽ hiện ra ở khúc quẹo, nhưng David không dám tự ḿnh nh́n tới v́ sợ nhỡ không có miếng vải trắng cột ở đó. Thế là cậu quay sang người đàn ông bên cạnh ấp úng nói: “Thưa ông, ông có thể làm ơn giúp cháu một việc không? Vào khúc quẹo bên tay mặt, ông sẽ thấy một cây táo. Ông làm ơn cho cháu biết trên cành cây táo đó có một miếng vải trắng không nhé”.

 

Khi tàu hỏa rầm rập lướt qua cây táo, David nh́n chăm chăm về phía trước. Đoạn run run giọng, cậu hỏi người đàn ông: “Thưa ông, có một miếng vải trắng nào treo ở cành cây táo đó không?” Ông ta sửng sốt trả lời: “Ồ, nầy cậu bé, cành cây nào ta cũng thấy có một miếng vải trắng cả!”

 

Anh chị em thân mến,

Thiên Chúa cũng đối xử với chúng ta như thế. Phiêu lưu trong tội lỗi, chúng ta chỉ cảm thấy chán chường thất vọng. Nhưng Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về chúng ta. Ngài chờ đợi chúng ta từng giây từng phút. T́nh yêu của Ngài vượt lên trên mọi tính toán, đo lường của chúng ta. Người con hoang đàng trong Tin Mừng chỉ xin được đối xử như một người làm công trong nhà, nhưng người cha đă phục hồi anh trong tước vị làm con. Ông đă xỏ nhẫn cho anh, mặc áo mới cho anh và sai mở tiệc ăn mừng.

 

Phải, Thiên Chúa yêu thương và tha thứ hơn cả sự chờ mong của chúng ta. Đối với Chúa, mỗi người chúng ta đều đáng kể, không thể có ǵ khác thay thế được. Mỗi con người là như một con chiên trong đàn, phải được chăm sóc như nhau, không được để thất lạc. Chính mươi chín con chiên yên lành không làm nguôi ḷng thương đối với một con chiên lạc. Thiên Chúa cũng cuống quưt như một bà già nghèo đánh mất một đồng bạc quư. Phày h́ hục moi móc mọi ngóc ngách trong nhà để t́m cho bằng được. Như người cha già, con ḿnh đă hư quá thể mà trong ḷng vẫn lo lắng không nguôi, vẫn không thôi chờ đợi đến mỏi ṃn, cho đến lúc ôm lại đứa con vào ḷng và rạo rực vui sướng không ǵ ḱm hăm được và cả Thiên đàng cũng vui lây, vui sướng v́ một người tội lỗi ăn năn trở lại hơn cả vui sướng v́ chính mươi chín người lành thánh không cần sám hối ăn năn.

 

Thiên Chúa rất khác chúng ta. Đối với Ngài, mỗi con người là như một khúc ruột của ḿnh. Ngài thương mỗi người, để ư chăm sóc mỗi người như chỉ có một không hai trên đời. Nếu chúng ta lỡ lạc đường, Ngài tạo mọi điều kiện để ta có thể trở về. Và điều kiện duy nhất Ngài đ̣i hỏi là tin vào t́nh thương tha thứ của Cha để mà dám trở về. Sự trở về của con chiên lạc đem lại niềm vui cho người mục tử nhiều hơn niềm vui có chín mươi chính con ở lại trong đàn.

 

Thưa anh chị em,

Đến đây, đáng lẽ dụ ngôn về người cha nhân hậu đă có thể kết thúc rất đẹp với nỗi vui mừng của người cha. Nhưng Chúa Giêsu lại nối thêm cái đoạn cuối về người con cả. Chúng ta cũng nên dừng lại một chút với thái độ của người con cả để hiểu hết ư Chúa muốn dạy chúng ta qua dụ ngôn nầy.

 

Người con cả là một người con chí thú làm ăn ở nhà với cha, nhưng xem ra quan hệ với cha không được thân mật, thẳng thắn. Tuy ở nhà với cha nhưng ḷng vẫn xa cách. Và kết quả là người con cả đă không hiểu và không chấp nhận nổi cách xử sự của cha đối với đứa em của anh vừa trở về. Do đó, thay v́ nhập tiệc chia vui với cha và với em, người con cả đă dừng lại ở cửa, tự ḿnh đứng ở thể tách biệt với gia đ́nh sum họp.

 

Người con cả ở đây tiêu biểu cho nhóm người Biệt phái Pharisêu trong dân Do Thái. Họ tưởng rằng họ trung thành với Thiên Chúa và đáng được Chúa thương, có quyền hưởng gia tài, rồi khinh bỉ các dân ngoại và những hạng người mà họ cho là tội lỗi. Th́ ra, Tin Mừng hôm nay là một Tin Mừng đối với người tội lỗi sám hối trở về, nhưng đồng thời lại cũng là một lời cảnh cáo đối với những người “ở trong nhà”, những người tưởng ḿnh đạo đức, tốt lành. Người con cả, bao nhiêu nămm ai cũng tưởng là ngoan ngoăn tốt lành lắm. Đến ngày em của anh hồi sinh và trước niềm vui vô bở của người cha, anh đâm ra hậm hực, bực tức… th́ ra bề ngoài anh ngoan, nhưng nội tâm của anh th́ cay nghiệt, tù túng, đầy những ghen tị, sát phạt. Cả anh nữa, anh cũng chẳng hiểu thế nào là ḷng thương xót. Cuối cùng anh không muốn bước vào ḷng thương xót đó. Anh chưa gặp được Thiên Chúa. Anh vẫn ở ngoài ơn cứu độ. Dụ ngôn cho thấy, người cần trở lại hơn hết chính lạ người con cả, người con vẫn ở nhà với cha nhưng ḷng th́ không ở cùng với cha.

 

Anh chị em thân mến,

Hăy tin vào t́nh thương yêu vô bờ bến của Thiên Chúa mà trở về với Ngài, nếu chúng ta lỡ lạc đàng, sa ngă. Và hăy khoan dung tha thứ cho những người anh chị em, nếu chẳng may có ai trượt chân vấp ngă. Phải t́m đến với người anh chị em đó để giúp họ trở lại với Chúa là Cha yêu thương. Đừng có thái độ lên án, loại trừ như thái độ của người con cả trong dụ ngôn. Trái lại, hăy vui mừng v́ đă giúp được một người anh em gặp lại niềm vui cứu độ. Hăy coi thái độ khoan dung, quảng đại yêu thương tha thứ của người cha trong dụ ngôn là h́nh ảnh của ḷng nhân từ thương xót của Thiên Chúa, để chúng ta biết đối xử với những người anh em như Chúa đă đối xử với chính chúng ta.

 

“Lạy Chúa, xin tỏ ḷng thương xót con, và lấp đầy trái tim con t́nh yêu tha thứ của Chúa. Con là đứa con thứ đă bỏ nhà ra đi rồi lại trở về. Con cảm ơn Chúa đă đón nhận lại con. Và con cũng là người con cả đă từng khư khư không chịu tha thứ cho anh chị em con như Ngài đă tha thứ cho con. Vậy xin Chúa hăy chạm vào trái tim con với t́nh yêu tha thứ của Ngài. Để rồi sau khi an nghỉ trong cơi chết, con sẽ thức dậy trước thánh nhan Ngài măi măi cùng với anh chị em từng được con tha thứ lỗi lầm”. Amen.