CHUẨN BỊ CON ĐƯỜNG CHO CHÚA

Suy niệm của McCarthy.

 

một nhà giảng thuyết nổi tiếng, cứ hết Chúa nhật này đến Chúa nhật khác, đều đến giảng tại một cộng đoàn rộng lớn. Họ rất chăm chú lắng nghe. Vào một Chúa nhật, khi ông đang đi đến bục giảng, th́ những lời trong Tin Mừng vang bên tai ông: “Hăy dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi”. Một ư tưởng bất chợt đến với ông: “Thiên Chúa không cần chúng ta phải sửa đường cho Người, nhưng chính chúng ta mới cần”.

 

Từ trên bục giảng, ông nh́n vào các gương mặt đang chờ đợi của giáo dân, tự hỏi không biết những lời đó ư nghĩa đối với họ. Những điều cần phải chấn chỉnh trong cuộc sống của họ ? Ông nhận ra rằng chỉ bản thân họ mới thể trả lời câu hỏi này. Tuy nhiên, một lănh vực ông cảm thấy đáng nói đến: các mối quan hệ thường xuyên bị bóp méo rối loạn của họ.

 

Ông đă quen biết những người này cả một thời gian dài. Họ đă từng đến với ông, để được giúp đỡ hướng dẫn qua những vấn đề của họ. Ông biết những đố kỵ nhỏ nhặt làm cho tâm hộn họ bực bội, những hận thù khiến cho người này chống lại người kia, những cuộc căi vặt vănh vẫn c̣n tồn tại, những ghen tỵ hiểu lầm, sự tự hào xuẩn ngốc.

 

Ông quyết định gởi một thông điệp cho những con người cố chấp, đầy cay đắng, không chịu tha thứ bỏ qua đó. Ông sẽ ghi khắc nơi họ ư tưởng rằng cuộc đời vốn quá ngắn ngủi rồi, không ai nên gây hận thù bất măn cho nhau nữa. Ông sẽ van nài họ nên xử trong sự hiểu biết khoan dung đối với nhau. Ông sẽ nói với họ từ tận tâm hồn của ông, như thể ông đang nói riêng với từng người vậy. Thế ông bắt đầu:

 

Anh chị em thân mến, tôi xin được nhắc lại những lời trong Tin Mừng: “Hăy dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi”. Thiên Chúa không cần chúng ta phải sửa đường cho Người, nhưng chính chúng ta cần.

 

Chúng ta cứ để mặc cho những chuyện hiểu lầm diễn ra từ năm này sang năm khác, với ư nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ khai thông chúng. Chúng ta cứ để cho những cuộc căi tiếp tục tồn tại, bởi chúng ta không thể sắp xếp tưởng, để dẹp bỏ chấm dứt ḷng tự hào của chúng ta.

 

Chúng ta đi ngang qua những người khác với vẻ mặt sưng sỉa, không hề nói với họ một lời nào, không một vài thái độ đố kỵ vớ vẩn, mặc chúng ta biết rằng ḿnh sẽ hối hận xấu hổ nếu nghe tin rằng ngày mai một trong những người đó sẽ qua đời.

 

Chúng ta cứ để mặc cho người đồng loại của ḿnh bị đói khát, cho đến khi chúng ta nghe tin rằng người đó đang chết đói, hoặc chúng ta làm cho người bạn của ḿnh bị đau ḷng, một lời đánh giá một ngày nào đó chúng ta đă nói với họ.

 

Nếu chúng ta nhận ra rằngth́ giờ ngắn ngủi”, th́ câu nói này sẽ gây ảnh hưởng mạnh đến thế nào. Làm sao để chúng ta thể ra đi ngay tức khắc, làm được những điều, thể không bao giờ chúng ta hội khác để thực hiện.

 

Tôi xin nhắc lại: Thiên Chúa không cần chúng ta phải sửa đường cho Người nhưng chính chúng ta cần. thế, nếu chúng ta thái độ quanh co, hoặc lối sống không ngay thẳng, hoặc mối quan hệ không chân thật nào đó cần được chấn chỉnh lại, th́ chúng ta hăy sửa đổi ngay. Sau đó, chúng ta sẽ thực sự chuẩn bị đường cho Chúa đến với chúng ta”.

 

Ông kết thúc bài giảng của ḿnhđó. Nhưng lời nói của ông thật đáng suy gẫm. Đối với những người đang đi trên một con đường quanh co, th́ quả thật mọi sự đều khó khăn. Nhưng mọi sự đều trở nên dễ dàng, đối với những người đi trên đường ngay nẻo chínhđường lối của sự thật, lương thiện tốt đẹp. Nhưng để đi trên một con đường ngay thẳng, người ta cần sức mạnh, sự khôn ngoan chân thật.

 

Thiên Chúa không hề từ bỏ con người, khi chúng ta bị lạc khỏi đường lối ngay thật. Người vẫn mời gọi chúng ta rời bỏ con đường quanh co, để đến với đường ngay nẻo chính. Mùa Vọng một thời gian tuyệt vời, để chúng ta biết nhắm bản thân đến đường hướng ngay thẳng, tự ḿnh cam kết đi trên đường lối đúng đắn. Chúng ta phải cầu xin Chúa cất đi sự ḷa khỏi cặp mắt chúng ta, sự yếu đuối khỏi ư chí chúng ta, sự cứng cỏi trong tâm hồn chúng ta, để sao cho cuộc sống chúng ta được tràn đầy ân sủng trong ngày Người đến.