CHÚA NHẬT II MV (Năm B):
Mc 1, 1 - 8
CUỘC TỔNG DIỄN TẬP MANG TÊN
“TIỀN HÔ”
Bộ
phim Trung Quốc dài 45 tập “Thung Lũng Bạch Ngân” mô
tả thật hay sự thất vọng của ông chủ
chuyên nghề đổi tiền họ Khang khi bỏ ra bao
công sức và tiền bạc để có được
vinh dự lớn lao xưa nay cả vùng Sơn Tây chưa
ai có được, là diện kiến Hai Cung, tức là
Từ Hi Thái Hậu và hoàng đế Quang Tự nhà Thanh trên
đường bôn tẩu v́ Bắc Kinh bị liên quân Tây
phương xâm chiếm. Ông xót của tiếc công và mô
tả Hai Cung như là đại diện cho những ǵ nhu
nhược, kém cỏi, hèn nhát nhất. Những h́nh
ảnh tôn qúy về các “thiên tử” tan thành mây khói, và càng
đau trước một hậu quả mà ông phải gánh
chịu: “Hai Cung” sẽ lợi dụng thói hám danh của
ông để ḅn rút của cải và đe doạ tính
mạng bản thân ông. Sau cùng quả thật ngân hiệu
Sơn Tây một thời vang bóng biến mất cùng với
triều đại nhà Thanh thối nát bất tài. Cuộc
diễn tập công phu tốn kém và gây đại hoạ
về sau đó, ít ra cũng cho ông bài học đặt giá:
bộ mặt thật của các “thiên tử” và của
những giá trị xưa nay vẫn úy kính.
“Diễn
tập” có thể là một trong những từ ngữ
thường đọc thấy nhiều nhiêu nhất trên
các trang tin thời sự quốc tế. Một quốc gia
diễn tập để phô trương thanh thế và
khả năng tự vệ. Hai hoặc nhiều quốc
gia diễn tập chung để củng cố mối liên
kết của họ, cũng là để “nhắc nhở”
những nước khác. Người ta diễn tập
chống khủng bố; người ta diễn tập
chống hải tặc, chống không tặc và cả
chống tin tặc. Những đồng minh như Mỹ
Hàn, Mỹ Nhật, Nhật Hàn, v..v...diễn tập chung là
chuyện thường thấy, nhưng không ít người
ngạc nhiên khi nghe thấy BBC ngày 28. 06. 2008 đưa tin:
Mỹ và VN diễn tập hải quân chung. Việt Nam
dường như cũng muốn tăng cường hợp
tác với các đồng minh quân sự của Mỹ trong
khu vực dù phía Mỹ tuyên bố cuộc diễn tập
chung đầu tiên với Việt Nam có lẽ sẽ
tập trung vào hoạt động t́m kiếm và cứu
nạn. Phải chăng bắt tay với kẻ thù cũ
đă phân minh rạch ṛi, vẫn hơn gần kề người
bạn luôn miệng đoàn kết, núi liền núi sông
liền sông, nhưng luôn sẵn sàng nuốt chững
người anh em nhỏ bé của ḿnh? Diễn tập
chung, lúc ấy, sẽ là lá chắn không hề nhỏ.
Diễn tập luôn tỏ ra có lợi!
Trong
các cuộc gặp gỡ song phương nhân dịp
hội nghị thượng đỉnh APEC bế mạc
ngày 23.11 vừa qua, có rất nhiều chi tiết “bên
lề” đặc thù của ngành ngoại giao khiến ta
ngạc nhiên, chẳng hạn những cuộc vận
động hành lang (lobby) của Chi-lê, để có
được phiếu bầu của các nước cho
chân ủy viên không thừơng trực Hội Đồng
Bảo An Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2014 – 2015! Bao
nhiêu cuộc gặp gỡ song phương, đa
phương bên lề hội nghị, tranh thủ kư
kết hàng loạt ghi nhớ, thoả thuận, hợp
đồng không ai dại ǵ bỏ qua. Trong thể thao, các
quốc gia dùng mọi cách để quảng cáo, vận
động - kể cả “đi đêm” – mong
được chọn đăng cai một sự
kiện thể thao cấp quốc tế, như
thế-vận-hội, giải bóng đá thế giới,
trước nhiều năm, hầu có thời giờ cho
việc ”dọn đường” luôn vô cùng tốn kém
thời giờ, công sức, tiền bạc. Cuộc
diễn tập vĩ đại sẽ tiếp liền sau
công bố bầu chọn, thu hút toàn bộ nhân vật
lực đất nước đựôc chọn
đăng cai, v́ lợi ích phát triển, nhưng chủ
yếu là danh dự: bao công tŕnh nhỏ hơn, ít thích
hợp hơn, ít hiện đại hơn, đều
dễ dàng bị phá bỏ, để xây dựng mới.
Không ai chờ nước đến chân mới nhảy!
Không ai ngại phải hy sinh cái cũ để có
được cái mới xứng hợp! Những cuộc
diễn tập được chuẩn bị chu đáo nầy
sẽ đem lại lợi ích to lớn về mọi
mặt cho cả
đất nước và
cho mỗi người dân.
Trở
lại chuyện mưa lũ và triều cường ở
Việt-Nam đă d́m nhiều thành phố làng mạc trong
những biển nước, không chỉ làm chết hàng
trăm người một cách oan ức tất
tưởi, gây ách tắc và hàng loạt tai nạn giao thông, làm hư
hại nặng nề nhà cửa, đường sá sẽ
tốn rất nhiều công sức tiền của
để vá víu sửa chữa, mà c̣n làm mất hẳn
niềm tin nơi khả năng của chính phủ trong
việc bảo vệ tính mạng và tài sản người
dân. Trong những trận lũ nầy, quả thật có
rất nhiều điều trùng hợp: trận lũ
ở Hà Nội và cơn triều cường ở Sàig̣n
đều là “lịch sử”, v́ năm mươi năm
mới xảy ra một lần. Lẽ ra “nửa thế
kỷ” phải là một khoảng thời gian rất dài
để người ta có thể nghiên cứu, lập ra
và thực hiện bất cứ đề án to lớn nào
đủ khả năng chế ngự những thiên tai
thất thường xảy ra, nhưng người ta
chỉ biết đổ lỗi cho dự báo sai,
đổ lỗi cho triều cường quá cao. Vậy
nếu dự báo chính xác, th́ với những ǵ người
ta bỏ hàng núi tiền ăn gian làm dối, liệu đă
hết lụt lội chăng. Nếu có diễn tập,
chắc chắn sẽ lộ diện hết mọi gian
dối. Diễn tập ít ra cũng buộc người ta
phải “cảnh giác” (Chúa Nhật I Mùa Vọng) và “dọn đường”
cẩn thận (Chúa Nhật II Mùa Vọng).
Hôm
nay, bên ḍng sông Gio- đa-nô có chiều dài trên ba trăm cây
số, nay dùng làm ranh giới giữa hai quốc gia Israel và
Jordanie, Thánh Gioan Tẩy Giả cũng đang thực
hiện cuộc tổng diễn tập bàn giao giữa
Cựu Ước và Tân Ước, giữa phép rửa
bằng nước và phép rửa trong Thánh Linh. Ḍng sông
Gio-đa-nô được nhắc đến nhiều
lần trong Kinh Thánh, là nơi quan trọng đối
với các ngôn sứ, nhưng cũng như Môsê hơn 1.200
năm trước đó đă không đựơc qua ḍng
sông nầy để tiến vào đất hứa, -
một sứ mệnh được trao cho ông Giô-duê -, th́
Gioan Tẩy Giả cũng phải dừng lại bên
“bờ” Ḍng Sông Tân Ước, trong tư cách một
Tiền Hô, một Người Dọn Đường,
một tổng chỉ huy cuộc Tổng Diễn Tập
trước khi giới thiệu và bàn giao cho Tân Ước,
cho Đấng dù đến sau ông,
nhưng ông “không đáng cúi xuống cởi quai dép cho
Người” (Mc 1,7). Cũng như Môsê, ông làm trọn
nhiệm vụ Thiên Chúa giao cho, nhưng phải dừng
lại khi tới sát gần Đất Hứa, để
bản thân hai Vị cũng như mọi người
mọi thời không lầm nghĩ kết quả có
được ấy là do công lao,tài năng của các
Vị. Cả hai vị, cũng như mỗi người
trong chúng ta, khi đă làm tṛn bổn phận, th́ chỉ có
quyền thưa với Chúa: "Chúng
coi là đầy tớ vô dụng: v́
chúng con đă làm điều chúng con phải làm" (Lc
17,10).
Hôm
nay, không chỉ qua lời giới thiệu và bảo
đảm của Thánh Gioan Tẩy Giả, mà c̣n bắng ân
sủng đức tin, bằng chính Lời của Chúa Giêsu
và chứng từ của Giáo Hội, không phải từ
phép rửa tượng trưng từ nước, mà chính
là bằng phép rửa trong và do Thần Khí Chúa ( x. Mc 1, 8)
chúng ta biết rơ Vị “Thiên Tử” mà chúng ta không những
được diện kiến, được thoả chí
cận kề tâm sự, mà c̣n được đón vào ḷng,
là Con Một Chúa Cha, là Đấng Cứu Chuộc chúng ta,
vậy chúng ta đă làm ǵ để tiếp đón
Người? Chúng ta đă cố gắng để chí ít
hằng năm làm một vài cuộc diễn tập, luôn
trong tư thế sẵn sàng và đầy đủ cho ngày
Chúa đến, không ai biết được ngày giờ
nào, nhưng lại là điều chắc chắn sẽ
xảy đến nhất? Là vinh dự, là ước
mơ hay là đau khổ, miễn cưỡng, th́ không ai có
thể tránh né được cuộc gặp gỡ sau cùng,
lần cuối, với Chúa
Kitô, Vua Vũ Trụ. Do đó, một cuộc tổng
diễn tập bàn giao đời nầy tạm bợ và đời sau vĩnh cửu
sẽ định đoạt sự sống đời sau
của mỗi người: phúc vinh ngàn thu hoặc trầm
luân muôn kiếp!
CVK
Nguyễn-Thế- Bài