Chữa lành

Trong những thời kỳ xa xưa, ở vùng quê Aùi Nhĩ Lan, khi có người ngă bệnh th́ vị linh mục là người đến trước tiên, kế đến có lẽ là bác sĩ. Ngày nay th́ hầu như ngược lại. Nhưng đối với người Kitô hữu, cả bác sĩ lẫn linh mục đều có vai tṛ trong việc săn sóc người bệnh. Điều này không nhằm ám chỉ thân thể thuộc phạm vi của bác sĩ, linh hồn thuộc phạm vi của linh mục. Nói như thế tức là cho rằng cả bác sĩ lẫn linh mục đều nh́n thấy có một nửa thực tại.

 

Khi người bị liệt được đưa đến trước mặt Người. Đức Giêsu thấy ngay người ấy cần được chữa lành về phần xác. Nhưng Người đă thấy một việc khác. Người liệt cũng phải được chữa lành về phần hồn. Và Người đă quyết định bắt đầu công việc này.

 

Người bắt đầu cứu chữa người liệt với việc tha thứ tội lỗi cho người ấy. tại sao? Người không ám chỉ tội của người bệnh là nguyên nhân gây bệnh. Người cũng không cho rằng tội của người ấy lớn hơn những người khác có mặt trong pḥng. Đơn giản Người chỉ muốn khẳng định rằng người ấy cũng là một tội nhân như mọi người khác. Khi khởi sự như thế, Đức Giêsu muốn nói rằng tội cũng là một căn bệnh, một căn bệnh của linh hồn. Đức Giêsu không phân biệt chính xác giữa bệnh phần xác và bệnh phần hồn, nhưng coi chúng như những biểu hiện khác nhau của một căn bệnh thiêng liêng của nhân loại.

 

Ngày nay, nhiều nhà điều trị bệnh đồng ư với phương pháp của Đức Giêsu. Nhiều căn bệnh của thân xác do tác động hoặc xuất phát từ những căn bệnh của linh hồn. Ngày nay, người ta nói về một “sức khỏe lành thánh”. Điều này có nghĩa là chúng ta phải xem xét không chỉ khía cạnh thể chất của một con người, nhưng cũng phải xem xét các khía cạnh tâm lư và tâm linh. Ư định của Đức Kitô là phải chăm sóc đến con người toàn diện.

 

Khi khước từ những khía cạnh khác của căn bệnh ngoài khía cạnh thuần về thể chất th́ việc yêu cầu tư vấn cũng hóa ra vô ích. Trong khoa điều trị, vấn đề luôn luôn là con người toàn diện, chứ không bao giờ là một triệu chứng duy nhất. Cảm giác đau đớn không chỉ trong thân xác, mà c̣n tâm trí, cảm xúc và tinh thần. Xem ra, thể chất có thể chỉ là biểu hiện bên ngoài của một sự khó chịu bên trong.

 

Như chúng ta đă thấy, Đức Giêsu bắt đầu cứu chữa con người từ chỗ tâm linh “Này con, con đă được tha tội rồi”. Điều này làm cho các kinh sư phẫn nộ. Nhưng Đức Giêsu dĩ nhiên sẽ chứng tỏ cho họ thấy Người có quyền năng tha thứ tội lỗi qua việc chữa lành những bệnh tật phần xác của con người.

 

Đức Giêsu đă đến để cứu con người toàn diện, hồn và xác. V́ thế giờ đây Người nói với người bại liệt: “Hăy đứng dậy vác lấy chơng của con mà đi”. Và người ấy đă ra khỏi căn pḥng trên đôi chân của ḿnh. Người ấy không cần người ta khiêng đi nữa, linh hồn của anh trở nên trong sáng và b́nh an.

 

Đây quả là một kỳ công mới mẻ và vĩ đại. Ngay lập tức, người ta nhận ra điều đó. Họ sửng sốt và khen ngợi Thiên Chúa: “Chúng tôi chưa thấy nhu vậy bao giờ”.

 

Ngay lúc này đây, chúng ta có thể chưa cần sự chữa lành phần xác nhưng chắc chắn chúng ta cần sự chữa lành tâm linh. Đây là cách áp dụng phép lạ này cho chúng ta. Tội lỗi có thể được xem như một bệnh liệt thiêng liêng ảnh hưởng đến toàn bộ chúng ta. Nó ảnh hưởng đến tâm linh chúng ta, làm suy yếu khả năng yêu thương của chúng ta. Nó ảnh hưởng đến ư chí chúng ta: Chúng ta không thể cương quyết từ bỏ điều xấu và cam kết vĩnh viễn với điều tốt. Nó ảnh hưởng đến tinh thần chúng ta: Chúng ta không thể sống trong tự do, hy vọng và vui mừng.

 

Chúng ta cần sự tha thứ và chữa lành của Thiên Chúa. Chúng ta cần đem tội lỗi và bệnh att của chúng ta đến cùng Người với ḷng khiêm tốn và trông cậy. Rồi Người sẽ nói với chúng ta: “Con đă được tha tội rồi. Giờ đây hăy đi và sống trong tự do và vui mừng như một người con của Thiên Chúa”. Và khi nghe được những lời này, chúng ta cũng sẽ khen ngợi Thiên Chúa và bước đi trong tự do của con cái Thiên Chúa.