Chiên Ta th́ nghe tiếng Ta.

Người ta kể lại câu chuyện sau đây: Có ba tín hữu nọ, một ông nhà nghèo, một ông nhà giàu và người thứ ba là kẻ bất lương đều chết trong một giờ và sau đó phải ra ṭa Chúa phán xét. Thiên Chúa hỏi ông nhà nghèo:

-         V́ lư do ǵ mà ngươi không lo t́m hiểu và tuân giữ Lời Chúa ghi trong sách Koran.

Anh nhà nghèo găi tai và thưa:

-         Dạ! Lạy Chúa, v́ con nghèo quá, nên phải đầu tắt mặt tối lo kiếm gạo nuôi thân, không c̣n ǵ cả.

Chúa trả lời:

-         Ông Hellen đă nghèo hơn ngươi rất nhiều thế mà có được chút tiền là ông để dành một nửa để học luật Chúa và khi nào không có tiền trả lệ phí th́ ông nhịn đói, đứng ngoài trường học nghe lóm Rabbi Eliaza giảng giải Lời Chúa.

Và Thiên Chúa quay sang hỏi ông nhà giàu:

-         C̣n ngươi. Tại sao con lại không t́m học hỏi và tuân giữ luật Chúa?

Ông nhà giàu thưa:

-         Dạ, tại v́ con phải lo công việc quản trị của cải, tiền bạc và các dịch vụ làm ăn. Bận bịu tíu tít, c̣n giờ đâu mà học hỏi sự ǵ?

Thiên Chúa phán:

-         Ngươi đâu có giàu có bằng thầy Rabbi Eliaza, ông ấy có một trăm chiếc tàu buôn bán đủ mọi thứ hàng hóa và rất bận rộn với công việc kinh doanh, nhưng Rabbi Eliaza vẫn t́m ra giờ để học hỏi luật Chúa.

Sau cùng, Chúa hỏi tên bất lương:

-         C̣n ngươi, kẻ gian ác. Tại sao ngươi đă không học hỏi luật Chúa?

Tên bất lương t́m cách chữa lỗi:

-         Lạy Chúa, con bị các đam mê lôi cuốn quá, nên không c̣n nghĩ đến ǵ khác nữa.

Thiên Chúa bảo hắn:

-         Ngươi đâu có bị người ta cám dỗ và say mê như Giuse khi sống bên Ai Cập xưa kia. Ngày đêm bị vợ quan tổng quản Putipha níu kéo, rủ rê cám dỗ phạm tội với bà ta mà vẫn chống trả tới cùng.

Thế là cả ba người đều phải án phạt sống xa rời Thiên Chúa và chôn vùi trong nơi khổ ải của âm ty, âm phủ.

 

Là người Kitô hữu, ai trong chúng ta cũng đều có bổn phận học hỏi, lắng nghe và tuần giữ Lời Chúa. Đây là một bổn phận thiêng liêng vô cùng quan trọng. V́ nó làm cho phần rỗi chúng ta được bảo đảm. Trong suốt cuộc đời rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu đă không đề nghị với con người điều ǵ khác ngoài bổn phận lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành trong cuộc sống hằng ngày. Đó là điểm thần học nổi bật trong sứ điệp của bài Tin Mừng hôm nay. Đây là ch́a khóa thần học giúp chúng ta hiểu ư nghĩa của tŕnh thuật Chúa Giêsu Kitô, Người Mục Tử nhân lành như thánh Gioan ghi lại trong bài Tin Mừng hôm nay.

 

Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, từ "hư mất" ám chỉ tội lỗi, con người thất bại hoàn toàn trong cuộc sống ơn gọi làm người và làm con cái Thiên Chúa của ḿnh, phải chết đời đời và xa rời Thiên Chúa vĩnh viễn. Là thụ tạo được phát minh từ bàn tay nhân hiền của Thiên Chúa, con người được đặt định trở về với bàn tay yêu thương ấy, nhưng con người đă phá đổ chương tŕnh ấy của Thiên Chúa khi phạm tội khước từ Thiên Chúa và tự tôn ḿnh lên địa vị của Thiên Chúa. V́ thế, Thiên Chúa mới phải sửa chữa lại bằng cách cho Đức Giêsu Kitô xuống thế làm người và giao cho Chúa Giêsu chương tŕnh cứu độ cần phải hiện thực qua cuộc sống và lời giảng dạy của Ngài. Chúa Giêsu đến trần gian chính là để kiếm t́m những ǵ đă hư mất. Đôi bàn tay của Ngài cũng là đôi bàn tay của Thiên Chúa. Chương t́nh cứu độ của Ngài thực hiện qua Tin Mừng cứu độ. Nước Trời cũng chính là chương tŕnh của Thiên Chúa.

 

H́nh ảnh người mục tử nhân lành diễn tả sứ mệnh ấy của Chúa Giêsu đối với nhân loại và không ai có thể giật mất đoàn chiên tín hữu khỏi bàn tay của Ngài. Tŕnh thuật Chúa Giêsu là vị mục tử nhân lành gồm một số động từ diễn tả các bổn phận của chủ chăn và bổn phận của tín hữu. Nếu viết chúng thành hai cột song song, chúng ta thấy có tới bốn động từ diễn tả bổn phận của chủ chăn. Đó là nói, hiểu biết, hiến mạng sống và ǵn giữ. Trong khi đó chỉ có hai động từ diễn tả bổn phận của tín hữu là lắng nghe và đi theo.

 

Bổn phận đầu tiên của vị chủ chăn là nói, nghĩa là giảng dạy, huấn luyện, đào tạo, khuyên nhủ, kêu mời, đề nghị, góp ư kiến. Đây là động từ bao gồm tất cả mọi sinh hoạt rao giảng của Chúa và giáo huấn của Giáo Hội. Từ việc tổ chức các khóa tĩnh tâm, huấn luyện, đào tạo mọi thành phần nhân lực mục vụ của cộng đoàn địa phương cho tới việc dùng các phương tiện và kỹ thuật truyền thông xă hội, báo chí, sách vở, tài liệu, phim ảnh, băng h́nh, truyền h́nh... để phổ biến, rao truyền Lời Chúa và phát triển ḷng tin của tín hữu.

 

"Nói" chứ không phải là nóng nảy, bẳn gắt, la hét và mắng chửi tín hữu. Trong nghĩa này, "nói" là cả một nghệ thuật gồm nhiều tập luyện mỗi ngày, từ giọng điệu và kiểu cách cho tới các cử chỉ, từ ngữ và h́nh ảnh làm sao để giọng nói được ôn tồn, đầm ấm, và truyền cảm, h́nh ảnh được đơn sơ sáng sủa, rơ ràng, xúc tích và thích hợp hầu có thể truyền đạt Tin Mừng của Chúa đến cho tín hữu một cách hữu hiệu, xác tín và sâu xa hơn. Làm thế nào để vị chủ chăn rao giảng luôn làm giàu cho người nghe, thắp sáng lên trong tâm hồn ḷng họ ngọn lửa tinh thần, nung nấu đốt cháy con tim họ và thúc đẩy họ tiến gần Thiên Chúa.

 

Bổn phận thứ hai của vị chủ chăn, tức là các Giám Mục, nam nữ Tu Sĩ và Giáo Dân lănh đạo cộng đoàn là hiểu biết. Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, hiểu biết có nghĩa là bước vào trong tương quan hiệp thông với tha nhân. Hơn ai hết, vị chủ chăn phải là người có các liên hệ huynh đệ nhân bản với tín hữu, biết chú ư đến sự khác biệt, không lẫn lộn tinh thần hiệp nhất với sự đồng nhất máy móc một chiều, không lẫn lộn cuộc sống với cảnh chạy việc, không lẫn lộn trật tự với cảnh rộn ràng vô hồn. Nhưng để có thể hiểu biết tín hữu, vị chủ chăn cần phải tiếp xúc và nhất là biết lắng nghe họ nói, biết cố gắng nh́n mọi người với con tim của ḿnh, sẵn sàng học hỏi nơi tín hữu của ḿnh. Các tín hữu có thể cho các vị chủ chăn biết bao nhiêu là bài học quí giá trên mọi b́nh diện cuộc sống, từ các đức tính xă hội, nhân bản cho đến các nhân đức Kitô, ḷng tin, cậy, mến và sự thánh thiện.

 

Bổn phận thứ ba của chủ chăn là hiến mạng sống ḿnh cho cộng đoàn tín hữu, chết cho họ và v́ họ. Nói đúng ra, trừ các trường hợp bắt đạo b́nh thường th́ chủ chăn ít khi phải chết v́ tín hữu. Những điều mà Thiên Chúa và mọi tín hữu đều mong chờ là các chủ chăn sống hoàn toàn và trọn vẹn cho cộng đoàn, dành trọn khả năng, sức lực, thời giờ, của cải và toàn cuộc sống của ḿnh cho tha nhân. Biết noi gương Chúa Giêsu kiên nhẫn, quảng đại, sống sát với tín hữu.Chia sẻ mọi vui buồn âu lo của họ và trở thành anh em đại đồng của mọi người. Nghĩa là vị chủ chăn không sống cho ḿnh mà sống cho Chúa và cho cộng đoàn.

Bổn phận thứ tư của chủ chăn là giữ ǵn để tín hữu khỏi bị sói dữ cắn xé để họ không xa Chúa, rời bỏ Giáo Hội, và mất đức tin. Trong thế giới ngày nay, nhiều khi rất khó nhận diện ra sói dữ, nhưng muốn bảo vệ cộng đoàn, vị chủ chăn phải để lợi ích thiêng liêng mà các linh hồn và hạnh phúc của tín hữu lên trên hết trong mọi sinh hoạt thường ngày chứ không phải các lợi lộc riêng tư, danh dự của ḿnh hay thứ ǵ khác.

 

Về phần các tín hữu bổn phận thứ nhất là biết lắng nghe để cho Lời Chúa thấm sâu vào ḷng ḿnh và quyết định sống theo những ǵ Chúa nói, thực hành mọi giáo huấn của Chúa trong mọi hoàn cảnh sống thường ngày. Thái độ vâng lời ấy phải thể hiện ra trong việc cộng tác, tham gia, đóng góp vào các sinh hoạt của cộng đoàn tùy các tài khéo và bằng khả năng vật chất cũng như tinh thần của ḿnh làm sao để cải tiến cộng đoàn, để biến nó thành một môi trường sinh động tươi vui, tràn đầy yêu thương, bác ái tương trợ lẫn nhau như trong cộng đoàn Kitô tiên khởi thời các thánh tông đồ. Cộng đoàn tham gia và đóng góp chứ không phải đứng ngoài chỉ trích, phê b́nh chửi rủa hay phá đám. Bởi v́ nếu nghe Lời Chúa mà không hoán cải và thay đổi nếp sống cá nhân, gia đ́nh cộng đoàn và xă hội tức là khước từ Chúa; từ chối Lời Ngài là chối bỏ ḷng tin của ḿnh.

 

Bổn phận thứ hai của tín hữu là đi theo, bước theo Chúa Kitô Phục Sinh để tiến về cuộc sống vĩnh cửu, để tiến về Đất Hứa. Do đó, hành tŕnh của Kitô hữu phải là hành tŕnh tươi vui, phấn khởi. Cuộc sống của Kitô hữu phải là cuộc sống sinh động, nhiều sáng kiến nhiều đóng góp. Khi đóng góp rơ ràng được mục đích của ḿnh, Kitô hữu mới sẵn sàng hiến thân hy sinh và kiên tŕ trong những lúc gặp chướng ngại, thử thách, khó khăn và cám dỗ. Với ư thức đó, vâng lời có nghĩa là hiểu biết trách nhiệm cao độ ḿnh phải có đối với các chủ chăn và các anh em khác trong cộng đoàn, thông cảm những khó khăn, những yếu đuối và khả năng hạn hẹp của họ và cố gắng xây dựng bù đắp cho nhau.