Cho đi

Hăy bán của cải ḿnh đi bố thí.

một kia, khi đi tham dự thánh lễ, đă gặp một đang ngồi van xin bố thí. Em nói:

-         Xin thương cho cháu một đôi giày chân cháu lạnh cóng.

ấy hứa cho một đôi vào chiều ngày lễ Chúa giáng sinh. Thế rồi ấy quên khuấy đi mất. Đúng hẹn, t́m hỏi ấy chỉ biết mỉm cười xin lỗi rồi bước vào trong nhà thờ. Ngồi tham dự thánh lễ cảm thấy chẳng được an tâm chút nào. Thế ấy đứng lên ra ngoài để gặp rồi ấy đă nói với :

-         Này nhé! chúng ta hăy trao đổi giày cho nhau. Em sẽ đi giày của tôi, c̣n tôi th́ sẽ đi giày của em.

ngập ngừng trong giây lát rồi mới chấp nhận. Trên đường về nhà, đôi giày của làm cho đôi bàn chân của ấy vừa lạnh cóng vừa trầy xát đôi giày quá nhỏ. Thế nhưng, vừa về tới nhà th́ một người đàn ông đang chờ . Ông này thân nhân của một người bệnh từng chăm sóc; ông ta nói mấy lời cám ơn trao cho một quà tặng bảo:

-         Đây món quà tượng trưng nhân dịp lễ Giáng sinh để tỏ ḷng biết ơn chị, đă vất vả chăm sóc cho mẹ tôi.

Món quà ấy một đôi giày mới, rất hợp với đôi bàn chân của ấy. Xỏ thử đôi giàu mới này, ấy nhớ tới lời Chúa:

-         Hăy cho th́ sẽ được cho lại.

Từ mẩu chuyện trên, chúng ta đi vào đoạn Tin Mừng chiều hôm nay chúng ta nhận thấy luận của Thiên Chúa th́ hoàn toàn ngược lại với luận của loài người, như lời Kinh Thánh đă xác quyết: tưởng đường nẻo của Ta không giống với tưởng đường nẻo của các ngươi. Như trời cao hơn đất bao nhiêu, th́ tưởng đường nẻo của Ta cũng cao hơn tưởng vào đường nẻo của các ngươi bấy nhiêu.

 

Thực vậy, chúng ta thường ích kỷ, càng chiếm hữu, càng thâu lượm được bao nhiêu, hay bấy nhiêu. Nền kinh tế loài người được đặt trên căn bản của sự tích luỹ. Càng tích luỹ càng trở nên giàu . Trong khi đó, nền kinh tế của Thiên Chúa lại đặt sở trên sự cho đi, với một nguyên tắc hoàn toàn khác hẳn: Càng cho đi th́ càng trở nên giàu , càng chia sẻ th́ càng dật, bởi điều chúng ta cho đi, điều chúng ta chia sẻ chính cái chúng ta giữ được cho ḿnhnơi Thiên Chúa.

 

Nói chung, chúng ta thường khuynh hướng sống theo nhân chủ nghĩa, chỉ lo đáp ứng những nhu cầu của riêng ḿnh. Chẳng hạn, chúng ta đến với Chúa chỉ để xin ơn này ơn nọ cho bản thân. Thế nhưng cách nh́n của Chúa th́ hoàn toàn khác hẳn: Hăy chia sẻ, hăy bố thí tất cả những chúng ta cho người khác.

 

nhiên để thực hiện được điều này, đ̣i hỏi chúng ta phải một t́nh yêu thương dạt dào. T́nh yêu thương dạt dào ấy chúng ta phải tập luyện hằng ngày. đó chính bổn phận, ơn gọicủa mỗi người Kitô hữu chúng ta. Bởi chúng ta được mời gọi để sống mối dây liên hệ yêu thương với Thiên Chúa với những người chung quanh.