Con đường đức tin

(Suy niệm của Thanh Thanh - Tinvui.org)

I. Chú giải

- Địa lư: Belem, nơi Chúa sinh ra là một thôn làng nhỏ cách Giêrusalem 6 dặm về phía nam. Itrael thời ấy bị đế quốc Rôma đô hộ. Hêrôđê được Rôma bổ nhiệm cai trị xứ Paléttin 40 năm trước công nguyên. Ông nổi tiếng là người tàn bạo.

 

- Dân chúng: thời đó họ tin rằng mỗi người có một ngôi sao chiếu mệnh. Ba nhà đạo sĩ đến từ vùng Tiểu Á. Họ là những người thông thái. Sở trường của họ là nghiên cứu về khoa chiêm tinh và được xem là cố vấn của nhà vua về đời và đạo. Họ theo ánh sao đi t́m sự xuất hiện của một Đấng Cứu Thế.

 

- Lễ vật:

Ù Vàng: thời xưa, vàng có tính cách quư báu và cao sang, chỉ dành cho vua chúa. Vàng có ư nói hài đồng Giêsu là Vua.

Ù Nhũ hương: trầm hương chỉ dùng trong việc tế lễ. Hơn thế nửa, trầm hương ở đây nói lên sự ca ngợi và thờ lạy. Trầm hương có ư nói Chúa hài đồng là Thiên Chúa.

Ù Mộc dược: mộc dược dùng để chữa lành người bệnh và tẩm liệm thi thể người chết thời đó. Mộc dược nói lên nhân tính của hài nhi và cái chết sau này của Chúa Giêsu.

 

II. Con đường đức tin

1. Hành tŕnh của các đạo sĩ là h́nh ảnh minh họa cho hành tŕnh cho mọi người tin:

- Đường đức tin đầu bằng một điều ǵ đó lạ lùng khiến người ta chú ư, như ánh sao lạ chẳng hạn, dấu lạ này mời gọi ta từ bỏ nếp sống đă quen để dấn thân đi t́m một cái ǵ đó cao hơn, tốt đẹp hơn.

 

- Kế đến là những bước thăng trầm trong cuộc hành tŕnh, như ánh sao có lúc sáng tỏ trên bầu trời, có lúc nó vụt biến mất. Nhưng nếu ta kiên tŕ tiến bước th́ cuối cùng ta sẽ gặp được Chúa.

 

2. Tiến bước

Có người ngồi một chỗ như Hêrôđê. Nhưng cũng có người đi t́m kiếm như đạo sĩ, lên đường như Abraham.

 

Chúa ở đâu? Ở khắp mọi nơi: trong làng quê heo hút, trong xóm làng, trong gia đ́nh nghèo khó, trong những người ta gặp gỡ hằng ngày, nhất là những người đói khát, bệnh tật. Thiên Chúa ở nơi những người biết mở ḷng đón nhận Ngài. Muốn biết Ngài ra sao th́: “Khi Ta đói các ngươi đă cho Ta ăn, Ta khát các người đă cho Ta uống… Ta bảo các ngươi: mỗi lần các ngươi làm cho một trong những kẻ bé nhỏ nhất là anh em Ta đây, là các ngươi làm cho chính Ta" (Mt 25,35-40).

 

Các luật sĩ, các thầy thượng tế hiểu kinh thánh lắm chứ, nhưng họ chỉ biết trưng dẫn, c̣n thực hành th́ không. Hay Hêrôđê th́ dùng Kinh Thánh để t́m cách giết Hài nhi, c̣n các các đạo sĩ th́, bản thân chẳng biết Kinh Thánh, chỉ được Hêrôđê chỉ dẫn, đă lên được t́m kiếm Đức Giêsu và họ đă gặp Người

 

3. Khó khăn và thuận lợi

Nhà đại thiên văn Kepler khám phá ra rằng vào năm Chúa Giáng sinh, có một hiện tượng bất b́nh thường xảy ra giữa các v́ sao. Ông nói về hai ngôi sao Jupiter và Saturn rằng: B́nh thường chúng vẫn quay cách đều nhau. Năm đó chúng sáp lại gần nhau đến độ ánh sáng của ngôi sao này cộng hưởng với ánh sáng của ngôi sao kia, tạo ra một luồng sáng khác thường và kéo dài đến cả mấy tháng.

 

"Chúng tôi đă thấy ngôi sao của Người xuất hiện bên phương Đông" (Mt 2,2).

Người xưa cho rằng ngày ra đời của các nhân thường được báo hiệu bằng sự xuất hiện của các ngôi sao lớn. Các chiêm tinh thường nghiên cứu những chuyển động của các v́ tinh tú để đoán biết định mệnh con người. V́ thế, khi nh́n thấy ngôi sao lạ, các đạo sĩ đă nhận ra sự sinh hạ của Đấng Cứu Thế, Vua dân Do thái.

 

Thực sự, người Do thái đă trông đợi Đấng Cứu Tinh từ nhiều thế kỷ, Đấng ấy được ví như một v́ sao từ Giacóp, như có lời trong Kinh thánh: "Một v́ sao xuất hiện từ Giacóp, một vương trượng chỗi dậy từ Israel" (Ds 24, 17). Tiên tri Mikha cũng đă tiên báo: "Hỡi Bêlem Épratha, ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giuđa, từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện một vị có sứ mạng thống lănh Ítraen " (Mk 5,1).

 

Thiên Chúa đă dùng cột mây cột lửa để hướng dẫn dân Do thái đi trong hoang địa về đất hứa, th́ Người cũng có thể dùng ngôi sao dẫn đường cho các đạo sĩ đến Belem để gặp Đấng Cứu Tinh. Thế nhưng, thật trớ trêu là: vị Cứu Tinh xuất hiện sau bao thế kỷ đợi chờ, dân Do thái lại thờ ơ lănh đạm, các thượng tế và kinh sư th́ dửng dưng thụ động, cho dù họ hiểu Kinh thánh và biết rơ nơi sinh của Đấng Cứu Thế. Hêrôđê lại c̣n hoảng hốt v́ sợ ngai vàng của ḿnh bị lung lay.

 

Đại diện cho lương dân, là đạo sĩ hăng hái lên đường t́m kiếm. Nên sau này, Đức Giêsu đă phải thốt lên: "Từ phương Đông phương Tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, lsaac và Giacóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời th́ sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài" (Mt 8,11-12).

 

 

Lễ Hiển linh hôm nay giúp ta nh́n lại chính ḿnh:

Nếu ta đang đi trong bóng tối của gian dối, hận thù, th́ hăy trở thành ánh sao của chân thành, phục vụ và yêu thương. Nếu thế giới đang ch́m đắm trong bóng tối của buồn phiền, thất vọng th́ ta hăy là những ánh sao của niềm vui, an b́nh và hy vọng.

 

Chúa gọi ta: "Chúng con là ánh sáng thế gian" (Mt 5, 14), th́ đó là một vinh dự vô cùng lớn lao, nhưng cũng là một trách nhiệm nặng nề. Ta đừng nguyền rủa bóng tối, nhưng hăy dấn thân thắp lên những ngọn nến sáng của tin yêu và hy vọng, của bác ái và vị tha, để cả trái đất này tràn ngập ánh sáng t́nh yêu Chúa.

 

Ta hăy tin vào Lời Chúa. Tin là dựa vào Chúa để dấn thân và vượt qua gian nan thử thách.

 

Các đạo sĩ khi nh́n thấy ánh sao lạ, họ đă tin tưởng vào một Đấng Cứu Tinh mà ngôi sao là dấu chỉ, họ vội vă lên đường mà không biết ngôi sao sẽ dẫn đi đâu. Khi ánh sao biến mất họ không thất vọng, không bỏ cuộc, nhưng ḍ hỏi kiếm t́m. Hành tŕnh của họ là hành tŕnh Đức tin, con đường của họ là con đường thánh giá. Để trắc nghiệm đức tin, cần phải xem phản ứng lúc đau khổ và thử thách, chứ không phải lúc đời lên hương, thuận buồm xuôi gió.

 

III. Truyện minh hoạ, ông vua thứ tư

Có một truyền thuyết cho rằng những người khách từ phương Đông t́m đến thờ lạy Chúa Hài Đồng là 3 vị vua, tên là Gaspar, Balthasar và Melchior. Có một truyền thuyết khác lại cho rằng ngoài 3 vị ấy, c̣n một vị vua thứ tư nữa, tên là Artaban. Sau đây là truyền thuyết về ông vua thứ tư ấy.

 

Cũng như 3 vị vua kia, Artaban thấy ngôi sao lạ. Sau khi chuẩn bị lễ vật gồm một viên bích ngọc, một viên hồng ngọc và một viên ngọc trai, ông lên đường đến điểm hẹn cùng 3 vị kia. Tuy nhiên dọc đường ông gặp một người bị thương nặng nằm bên vệ đường, ông dừng lại đưa người đó đến một quán trọ và nhờ người chăm sóc. Khi đến điểm hẹn th́ 3 vị kia đă đi mất rồi.

 

Đến Bêlem cũng trễ, Thánh Giuse và Đức Maria đă đem Chúa Hài đồng lánh nạn sang Ai cập. Artaban đành t́m một quán trọ để nghỉ đêm. Trong quán ông gặp một người đàn bà bế một đứa trẻ mới 1 tuổi đang sợ hăi trốn tránh cuộc lùng bắt của đám lính Hêrôđê. Dù vậy, cuối cùng đám lính cũng t́m tới. Artaban ra cửa gặp chúng và đưa viên hồng ngọc để chúng khỏi vào trong quán. Ông rất buồn v́ lễ vật định dâng Chúa Hài Đồng chỉ c̣n có mỗi một viên ngọc trai. Viên bích ngọc cũng đă đổi lấy lạc đà để đi qua sa mạc.

 

Ông tiếp tục lên đường t́m Chúa Hài Đồng. Nhưng ông luôn bị trễ: nghe tin Đức Giêsu đang ở đâu ông đều t́m đến, nhưng khi đến nơi th́ Ngài đă đi nơi khác. Khoảng 30 năm sau, ông đến Giêrusalem. Ông hốt hoảng khi nghe tin người ta sắp đem Đức Giêsu đi đóng đinh trên đồi Golgotha. Ông vội vă t́m đến, hy vọng là với viên ngọc trai c̣n lại, ông có thể cứu sống Ngài. Tuy nhiên trên đường đến Golgotha, ông gặp một cô gái đang bị quân lính rượt bắt. Cha của cô thiếu nợ quá nhiều nên người ta định bắt cô để bán làm nô lệ trừ nợ. Artaban đưa viên ngọc trai ra, và quân lính để cô gái được tự do. Giờ đây Artaban chỉ c̣n đôi bàn tay trắng.

 

Chiều hôm ấy, khi mặt trời bắt đầu lặn, một cơn động đất khiến các nhà cửa đều rung rinh. Một viên ngói rơi trúng đầu ông. Thế là ông chết trước khi đến được ngọn đồi Golgotha. Ông đă không gặp được Đức Vua mà bao nhiêu năm qua ông đă khổ cực t́m kiếm.

Vâng, tuy không gặp được Chúa theo cách thức ḿnh muốn, nhưng xét về đường đức tin th́ Artaban đă thực sự gặp được Chúa, v́ bao nhiêu năm nay Ngài đă ngự trị trong ḷng ông. Ngài đă làm cho ḷng ông thành quảng đại, dạy ông làm những việc bác ái và luôn duy tŕ niềm hy vọng trong suốt cuộc hành tŕnh của ông.