Cuộc gặp gỡ kỳ diệu

(Sưu tầm của Linh Xuân Thôn)

Cuộc sống con người có nhiều mối tương quan liên đới với nhau, và có nhiều cuộc gặp gỡ khác nhau.  Có những cuộc gặp gỡ như gió thoảng, như mây trôi… gặp đó rồi tan biến đi không để lại một dấu tích nào trong cuộc đời.  Nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ đă làm thay đổi cả một đời người.  Đó là cuộc gặp gỡ kỳ diệu của tôi, người con gái dân làng Samaria, với Đức Giêsu bên bờ giếng.

 

Hơn hai ngàn năm trước, giữa trưa hè oi bức, trong lúc mọi người đang nghỉ trưa, nh́n trước nh́n sau không thấy bóng người, tôi một ḿnh lén lút mang b́nh ra giếng để múc nước với hy vọng không phải gặp mặt những người thân quen. Tôi muốn chạy trốn v́ gốc gác thấp hèn không trong sạch của ḿnh, nên những người hàng xóm láng giềng luôn xa lánh tôi. Tôi muốn trốn chạy v́ trót mang thân phận hồng nhan đa truân, t́nh duyên lỡ làng với 5 đời chồng, nên những người họ hàng bà con luôn nh́n tôi bằng con mắt khinh bỉ. Tôi muốn chạy trốn v́ xă hội này đă quay lưng với tôi, đă không có chỗ dành cho tôi, đă âm thầm kết án tôi là phường đàng điếm tội lỗi …

 

Một ḿnh tôi bước đi trong cuộc đời, và hôm nay, một ḿnh tôi bước ra bờ giếng với hy vọng không phải gặp mặt người nào cả. Nhưng ḱa, một người đàn ông Do Thái đang ngồi nghỉ trưa bên giếng. Ông ngước mắt nh́n tôi, tôi không c̣n cách nào chạy trốn nên đành phải cúi đầu bước đi trong thinh lặng. Tôi bước đi nhưng ḷng tôi lại có ư nghĩ khinh miệt người đàn ông này.

 

Hắn chỉ là một gă Do Thái đói rách bẩn thỉu, nhưng có lẽ hắn cũng tham lam và coi trọng lề luật như bao gă Do Thái khác. Nh́n quần áo của hắn th́ biết rơ hắn là một gă Do Thái nghèo. Cuối cùng bước chân nặng nề cũng mang tôi đến bên bờ giếng. Tôi mong muốn múc nước đổ đầy b́nh cho thật nhanh để ra về ngay, tránh cái nh́n soi mói của gă đàn ông Do Thái này. Hơn nữa, theo luật Do Thái, Samari và Do Thái là hai thế giới riêng biệt, không bao giờ được phép chung đụng, v́ người Samari bị coi là phường ngoại đạo.

 

Bỗng dưng người đàn ông lên tiếng gợi chuyện với tôi: “Chị cho tôi xin chút nước uống” (Ga.4:8). Tôi bâng khuâng ngỡ ngàng về giọng nói trầm ấm đó. Tôi ngạc nhiên về lời xin nước để uống. Tôi ngước mắt nh́n ông, nh́n vào vầng trán cao với khuôn mặt nhân hậu … nh́n vào cặp mắt sáng ngời với nụ cười hiền hoà tươi vui … Tôi nhủ thầm trong ḷng: “Chắc hẳn ông này không phải là người tầm thường”. Tôi lên tiếng nói với ông ” Ông là người Do thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông uống nước sao?” (Ga.4:9). Nghe tôi nói, ông nở nụ cười thật tươi, thật hiền ḥa như trả lời với tôi rằng ông chẳng nặng lề luật, nhưng trọng t́nh người.

 

Trong cuộc gặp gỡ kỳ diệu này, tôi mới hiểu ra rằng ông chỉ giả vờ xin nước để gợi chuyện với tôi mà thôi. Ông không khát nước, nhưng từng bước rồi từng bước, ông tế nhị chỉ bảo cho tôi biết chính tôi mới là người khát, khát Nước Hằng Sống. Ông hé mở cho tôi biết ông là ai, và ông sẽ làm ǵ để tôi hết khát: "Ai uống nước này, sẽ lại khát. C̣n ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời." (Ga.4:13-14).  Sự xa lạ và nghi ngờ đối với ông trước đây đă dần dần tan biến trong tôi, nhường chỗ cho sự yêu thương kính trọng.

Trong cuộc gặp gỡ kỳ diệu này, ông nh́n thấu suốt con người của tôi: những cuộc t́nh vụng trộm chóng qua, những thù hận và trốn chạy trong cuộc đời, những vết thương ḷng nhói đau … tất cả ông đều biết rơ, cái biết của ông không nhằm soi mói, nhưng để cảm thông. Tôi giật ḿnh sấu hổ khi thấy ông biết rơ những bí ẩn của đời tôi: “Chị nói: tôi không có chồng là phải, v́ chị đă năm đời chồng rồi, và hiện người đang sống với chị không phải là chồng chị “ (Ga.4:18). Nghe lời nói của ông, trong tôi từ chỗ yêu thương kính trọng trước đây, bây giờ tôi cúi đầu tôn kính ông là ngôn sứ của đời ḿnh.

 

Trong cuộc gặp gỡ kỳ diệu này, ông chỉ vẽ cho tôi biết về Thiên Chúa:” Thiên Chúa là thần khí, và những ai thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật." (Ga.4:24). Và cũng trong cuộc gặp gỡ kỳ diệu này, khi nghe tôi nhắc đến Đấng Mêsia, c̣n gọi là Đức Kitô. Ông đă lên tiếng: “Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây" (Ga.4:26).

 

Tôi đứng dậy, để lại ṿ nước bên bờ giếng, chạy như bay về nhà, thông báo với bà con họ hàng, với hàng xóm láng giềng, với mọi người tôi gặp gỡ… những người mà chỉ vài giờ trước đây tôi c̣n chạy trốn không muốn gặp mặt, nay tôi mạnh dạn lớn tiếng nói với họ: “Đến mà xem: có một người đă nói với tôi tất cả những ǵ tôi đă làm. Ông ấy không phải là Đấng Kitô sao?” (Ga.4:29).

 

Giêsu ơi! Cuộc gặp gỡ kỳ diệu bên bờ giếng đă biến đổi đời con, giúp con trở thành con người mới, với trái tim mới, trái tim của yêu thương và hy sinh phục vụ... Xin cho con được gặp gỡ Ngài mỗi ngày trong suốt cuộc đời của con. Amen.