Emmanuel: Thiên Chúa Ở Cùng Chúng Ta

(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)

Ngày xưa, có một chú bé Phi Châu tên là Emmanuel. Chú ta luôn ṭ ṃ thắc mắc. Ngày nọ, chú hỏi thầy giáo: “Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào?”. Thầy giáo chỉ biết găi đầu và nói: “Nói thực là thầy không biết”. Sau đó Emmanuel đi hỏi các nhà trí thức trong làng cũng như các vùng lân cận: “Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào?”. Nhưng họ cũng chỉ biết lắc đầu mà thôi.

 

Tuy nhiên, Emmanuel vẫn tin chắc có người biết được điều ấy. V́ thế chú lên đường đến các quốc gia và cả những lục địa khác để t́m hỏi, nhưng ở đâu chú cũng chẳng nhận được câu trả lời. Một đêm nọ sau khi bị kiệt sức v́ đi quá nhiều nơi. Chú cố t́m một chỗ nghỉ đêm trong các nhà trọ, nhưng tất cả các nơi đều không c̣n chỗ. V́ thế chú quyết định t́m một cái hang ngoài trời để trú đêm. Cuối cùng quá nửa đêm chú mới t́m được một cái hang. Nhưng khi bước vào hang, chú nhận ra đă có một đôi vợ chồng và một hài nhi đang trú ngụ. Nh́n thấy chú, bà mẹ trẻ liền nói: “Hân hạnh đón chào Emmanuel, chúng tôi đang mong chờ con”.

 

Chú bé quá sửng sốt: Làm sao bà này biết tên ḿnh? Và chú càng ngạc nhiên hơn khi nghe bà ấy nói: “Đă từ lâu, con đi t́m kiếm khắp thế giới để hỏi xem Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào. Giờ đây cuộc hành tŕnh của con kể như đă đến đích. Đêm nay chính mắt con đă thấy được Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào. Ngài nói bằng “ngôn ngữ của t́nh yêu” – “Thiên Chúa đă quá yêu thương thế gian đến nỗi đă ban cho thế gian chính Con Một của Ngài” (Ga 3,16).

 

Trái tim Emmanuel trào dâng niềm xúc động, chú vội quỳ gối xuống trước Hài nhi và mừng rỡ khóc lên. Giờ đây chú đă biết rằng Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng của t́nh yêu, thứ tiếng mà mọi người thuộc bất cứ dân tộc hay thời đại nào cũng đều có thể hiểu được. Và thế là Emmanuel ở lại đó vài ngày để giúp đỡ Đức Maria và Thánh Giuse. Sau đó đến lúc chú phải chia tay để đi loan báo cho mọi người Tin Mừng về ngôn ngữ Chúa dùng: “Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng của t́nh yêu”.

 

Lủi thủi một ḿnh, Emmanuel vừa rảo bước vừa suy nghĩ: “Nếu tôi muốn kẻ cho mọi người biết Thiên Chúa dùng thứ tiếng nào để nói, th́ chính tôi cũng phải nói bằng thứ tiếng Chúa nói, tức là ngôn ngữ của t́nh yêu. Bởi v́ đó chính là thứ tiếng nói duy nhất mà mọi người trên thế giới đều hiểu được”.

 

Thưa anh chị em,

Thiên Chúa là T́nh Yêu” (1Ga 4,8). Khi trao ban cho thế gian Con Một của Ngài, Thiên Chúa đă muốn dạy cho mọi người nói chung một thứ ngôn ngữ tức là ngôn ngữ của t́nh yêu. Chính v́ thế mà Ngài đă mang tên gọi là EMMNUEL, nghĩa là “Thiên -Chúa - ở –cùng – chúng - ta”, tên gọi được báo trước qua lời Ngôn sứ Isaia cũng như qua lời Thiên Sứ báo tin cho ông Giuse: “Này đây, Trinh nữ sẽ thụ thai và sinh hạ con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên- Chúa – ở – cùng – chúng - ta”. Ngài đến ở cùng chúng ta để làm ǵ, nếu không phải là để nói cho chúng ta về t́nh yêu vô biên của Thiên Chúa bằng cả cuộc sống yêu thương đến tột cùng của Ngài, từ lúc sinh ra trong hang đá Bêlem đến cái chết treo trên thập giá. Đó là tất cả tiếng nói của t́nh yêu Thiên Chúa.

 

Thiên Chúa yêu thương chúng ta, nên đă làm người như chúng ta. Ngài đă đến tận nơi chúng ta sinh sống, trong nhà, trong làng mạc, trong xứ sở, trên trái đất của chúng ta, để chung sống, đồng hành, chia sẻ cuộc đời với chúng ta. Ngài là Thiên Chúa, nhưng đă trở thành anh em với nhân loại. Ngài đă nhập cuộc liên đới với toàn thể nhân loại để đưa cả loài người chúng ta lên với Thiên Chúa.

 

Hơn nữa, Ngài c̣n muốn làm người nghèo giữa những người nghèo khổ, bị áp bức và bỏ rơi. Ngài muốn cho ngày Giáng Sinh trở thành ngày trời đất giao hoà, để cho Thiên Chúa và loài người gặp gỡ yêu thương, cho hoà b́nh chớm nở trên trái đất. Ngài muốn cho ngày Giáng Sinh trở thành ngày Đấng Tối Cao xa lạ trở thành thân quen, thành bạn hữu của loài người, để kêu gọi loài người hăy nhận nhau là anh em, là bạn hữu. Ngài muốn cho ngày Giáng Sinh trở thành ngày Đấng giàu sang khôn sánh trở thành người nghèo khó, để cho người nghèo khó nhất cũng được trở nên ngang hàng với Con Thiên Chúa. Và như vậy để loài người biết yêu thương và tôn trọng người nghèo, như yêu thương và kính trọng chính Thiên Chúa.

 

V́ vậy, thưa anh chị em, vấn đề quan trọng không phải là ăn lễ Giáng Sinh hay là mừng lễ Giáng Sinh, cho dù là sốt sắng đến đâu đi nữa, mà là hiểu sống và thực hiện bài học Giáng Sinh: đó là cùng với Chúa nhập cuộc liên đới với những anh em nghèo hèn trong nhân loại. Và một khi chúng ta biết mở rộng tâm hồn đón tiếp và yêu thương những ai bé nhỏ, khó hèn, coi họ ngang hàng với Con Một Thiên Chúa, th́ khi ấy, chính tâm hồn chúng ta sẽ trở thành hang đá Bêlem, và ánh sao Noel sẽ bừng lên trong ánh mắt chúng ta.

 

Anh chị em thân mến, EMMNUEL, Thiên Chúa đă làm người và ở cùng chúng ta. Ngài đă nói với loài người chúng ta bằng ngôn ngữ của t́nh yêu và Ngài muốn dạy cho mọi người nói chung một ngôn ngữ của t́nh yêu này. Ngài c̣n biết rằng một khi người ta bắt đầu nói bằng ngôn ngữ của t́nh yêu th́ những điều kỳ diệu sẽ lập tức xuất hiện khắp nơi: các quốc gia sẽ chia sẻ nguồn lợi và tài nguyên cho nhau, mọi chủng tộc sẽ tôn trọng nhau, mọi gia đ́nh sẽ hoà thuận thương yêu nhau, khắp nơi mọi người sẽ xiết chặt tay nhau trong t́nh thân hữu. Và như thế, “vinh quang Thiên Chúa trên trời, hoà b́nh dưới thế cho loài người Chúa yêu”.