Khi gợi lại kỷ niệm đáng ghi nhớ
về gia đ́nh của ḿnh, Đức cố Hồng Y
Marty, nguyên Tổng Giám Mục Giáo phận Paris, đă nói:
“Tôi đă bập bẹ những tiếng đầu tiên
về Thiên Chúa, khi nh́n mẹ tôi và cha tôi đọc kinh
cầu nguyện. Tôi đă học biết sự sống,
học biết sự chết, tôi đă học biết thế
nào là yêu thương trong cuộc sống hằng ngày, khi
tôi giao tiếp với thân nhân và những người quen
thuộc. Tôi yêu mến Thiên Chúa, yêu mến Giáo Hội
như đă yêu mến mẹ tôi. Tôi không học mà cũng
biết người phụ nữ đó đă cho tôi sự
sống và mạc khải cho tôi t́nh yêu”. Gương sáng
của cha mẹ đă giáo dục cho con cái nhiều
điều tốt.
Chúa Giêsu đă sinh ra
trong một gia đ́nh, mà lại là một gia đ́nh nghèo.
Ngài cũng có cha mẹ như bao trẻ thơ khác, như
mỗi người chúng ta. Và cha mẹ Ngài cũng là
những người lao động, phải sống
bằng mồ hôi nước mắt như hầu hết
các gia đ́nh khác. Là Thiên Chúa, Ngài đă đến với loài
người như một con trẻ, bé bỏng, cần
đến sự đùm bọc, che chở của những
người thân. Cũng như bao trẻ em khác, Ngài cũng
bị những biến cố lớn nhỏ của gia
đ́nh và xă hội chi phối, đưa đẩy,
ảnh hưởng.
Rồi những
năm thơ ấu, những thời kỳ thơ ấu
và thành niên, Chúa Giêsu đă sống bên cạnh Đức
Maria, Mẹ Ngài và Thánh Giuse, cha nuôi Ngài. Ngài cũng đă
phải tập đi, tập nói, tập đọc,
tập viết. Ngài cũng đă phải học Thánh Kinh, Lề
Luật. Ngài cũng đă phải tập lao động
với những dụng cụ như cưa, bào,
đục… trên những khúc cây, tấm ván. Ba mươi
năm tại Nagiarét là một chuỗi ngày b́nh dị,
như hàng trăm gia đ́nh cùng thôn làng, như hàng triệu
cuộc sống của con người qua các thời
đại.
Đó là thời
kỳ ẩn dật, v́ Chúa Giêsu không để lộ chân tính
đích thực của ḿnh ra cho những người chung
quanh biết. Đó cũng là thời gian chuẩn bị cho
quăng đời công khai của Ngài, theo nghĩa là Ngài tích
lũy cho ḿnh những kiến thức và kinh nghiệm
cần thiết cho việc rao giảng Nước Thiên Chúa
sau này.
Dưới một
khía cạnh khác, chúng ta có thể nói, đó là những
năm tháng trao đổi, cho và nhận giữa Con Thiên Chúa và gia đ́nh nhân
loại, được đại diện nơi Thánh
Giuse và Đức Maria. Nếu chỉ là Thiên Chúa,
Đấng Cứu Thế không cần phải nhận
ở nhân loại một thứ ǵ cả. Nhưng v́ Ngài là Thiên
Chúa làm người và ở giữa chúng ta, nên Chúa Giêsu đă
nhận rất nhiều của những người thân,
nhất là của Mẹ Maria: cưu mang, sinh đẻ, nuôi
dưỡng, giáo dục. Ngài cũng đă nhận rất
nhiều từ cộng đoàn Nagiarét, từ Hội đường
Do Thái, từ cuộc sống của những người
chung quanh, nhất là những người nghèo khổ,
bệnh tật, lao động. Chúng ta khó h́nh dung được
những điều đó, v́ chúng ta có khuynh hướng
đặt Thiên Chúa ở chốn cao xa mà quên điều
hệ trọng là Thiên Chúa đă làm người, đă
nhập thể và nhập thế.
Chúa Giêsu đă
nhận rất nhiều từ gia đ́nh nhân loại, nhưng
thực ra Ngài c̣n cho nhiều hơn, v́ Ngài đă cống hiến
tất cả cho chúng ta, cả bản thể Thiên Chúa,
cả năm tháng, cuộc sống và cái chết của
Ngài, một cách âm thầm, khiêm tốn vô vị lợi.
Trong cuộc sống
b́nh dị nhưng chất chứa bao t́nh thương
ấy, Chúa Giêsu đă sống thân mật với Cha Ngài, đă
sống hiếu thảo với cha mẹ trần thế
của Ngài, đă sống chan ḥa bác ái với những
người chung quanh. Rồi cha mẹ Ngài là những
người kính sợ Thiên Chúa cũng đă sống
hết ḿnh với Thiên Chúa, tận tụy và thương
yêu con cưng của ḿnh. Giữa Đức Maria và Thánh
Giuse th́ thật là một mối liên hệ có một không
hai trong lịch sử loài người, chắc chắn t́nh
yêu thương đậm đà và ḷng tôn kính là những nét
đặc thù nhất, khiến Thánh Giuse được
gọi là người công chính, c̣n Maria là người có phúc
hơn mọi người phụ nữ.
Sách Huấn ca hôm nay
đă nhấn mạnh đến ḷng hiếu thảo
của người con đối với cha mẹ trong gia
đ́nh, khiến chúng ta dễ h́nh dung ra cách sống của
Con Thiên Chúa làm người dưới mái nhà Nagiarét. Thư
thánh Phaolô gởi tín hữu Côlôsê đề cập
đến mối quan hệ giữa những người được
Thiên Chúa yêu thương, tuyển chọn sống thành gia đ́nh,
gia đ́nh của Thiên Chúa: đó là ḷng từ bi, nhân hậu, là khiêm cung, ôn ḥa, là
nhẫn nại chịu đựng, chấp nhận nhau và
tha thứ cho nhau. Gia đ́nh của Chúa Giêsu, Mẹ Maria
và Thánh Giuse là một gia đ́nh đă sống trọn
vẹn hơn ai hết tinh thần ấy, v́ các thành viên
trong gia đ́nh thánh này đều là những tôi tớ
của Thiên Chúa, trong ư nghĩa là mỗi vị và cộng
đoàn ba vị đều lănh nhận từ Thiên Chúa một
sứ mạng đặc biệt. Gia đ́nh Nagiarét là
gương mẫu, là lời mời gọi đối
với mỗi người chúng ta, đối với
mỗi gia đ́nh Công giáo ngày nay.
Ngày nay, hơn bao
giờ hết, với sự tiến bộ của ngành khoa
học nhân văn và xă hội, con người càng khám phá ra chiều
kích xă hội của ḿnh và tầm quan trọng của cộng
đoàn gia đ́nh trong đời sống xă hội. Gia
đ́nh là cái nôi đầu tiên
đón tiếp con người và cung cấp cho con
người những điều kiện cần thiết
của cuộc sống và hạnh phúc. Đối với
các kitô hữu, gia đ́nh c̣n mang một ư nghĩa khác nữa:
đó là một cộng đoàn
yêu thương phản ảnh cộng đoàn của Thiên
Chúa, theo gương gia đ́nh Nagiarét. Trách nhiệm thật
lớn lao của các bậc làm cha làm mẹ. Chức
năng nhiệm vụ ấy cha mẹ chỉ có thể
hoàn thành được nếu biết yêu thương và
tha thứ như chính Chúa Kitô đă yêu thương và tha
thứ cho chúng ta. Đó là quy luật trọng yếu trong mối
quan hệ giữa vợ chồng, giữa con cái và cha
mẹ. V́ trong cuộc sống gia đ́nh, con người có
thể biến cuộc sống ấy thành thiên đàng hay
hỏa ngục trần gian. Cuộc sống gia đ́nh
tạo cho cha mẹ những cơ hội quư báu để
thực hiện tinh thần yêu thương quên ḿnh, mưu
t́m hạnh phúc cho người khác. Cuộc sống gia
đ́nh luôn luôn đ̣i hỏi cha mẹ phải dẹp
bỏ ư riêng ḿnh, quan điểm riêng của ḿnh, để
tôn trọng và giúp đỡ con cái phát triển về
mọi mặt.
Do sự khác biệt
về tính t́nh, môi trường giáo dục, tuổi tác và
sở thích, nên chuyện xung đột, căng thẳng, là
chuyện đương nhiên không thể tránh
được giữa vợ chồng, giữa cha mẹ
và con cái. Nhất là trong một vài hoàn cảnh khó khăn
về kinh tế tài chính. Muốn vượt qua những cảnh
xung đột, những giờ phút căng thẳng ấy,
mỗi người, dù là vợ hay chồng, cha mẹ hay
con cái, đều phải thấm nhuần tinh thần
của Chúa Kitô: “Tôi đến để phục vụ
chứ không để được
phục vụ”. “Ai muốn làm đầu th́ hăy làm tôi
tớ phục vụ mọi người” (x. Mt 20,26-28).
Ở đây, cha mẹ có trọng trách nêu gương cho
con cái, vợ chồng có trách nhiệm làm chứng cho nhau
t́nh yêu quảng đại và vô vị lợi của Thiên Chúa.
Lời căn dặn của Thánh Phaolô phải là
phương châm cho các bậc cha mẹ cũng như con cái
trong gia đ́nh: “Anh em có làm ǵ,
nói ǵ, th́ hăy làm hăy nói nhân danh Đức Giêsu Kitô, và nhờ
Ngài mà cảm tạ Chúa Cha”(Cl 3,17).
Như thế, gia
đ́nh kitô hữu, theo gương đời sống gia đ́nh
của Thánh Gia Thất, với t́nh yêu thương và tha thứ,
với tinh thần phục vụ quảng đại và vô
vị lợi, sẽ là ngọn đèn tỏa sáng, sẽ là
cái nôi hạnh phúc và đem lại hạnh phúc cho anh em
đồng bào trong xă hội chúng ta hôm nay.