Khát vọng vô biên của con người

(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’ – R. Veritas)

Andre Frossard, một kư giả người Pháp đă cho xuất bản cuộc phỏng vấn Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II cách đây vài năm, là con của một người theo chủ nghĩa Marxit. Chính ông đă từng là một người cộng sản đầy xác tín…

 

Ngày nọ, ông phải đưa một người bạn đến một tu viện. Trong lúc chờ đợi người bạn, ông ṭ ṃ bước vào một nhà nguyện có đặt Ḿnh Thánh Chúa. Ông không bao giờ nghĩ rằng Chúa đang chờ đợi ông. Trong phút chốc, ông bỗng nhận ra một ánh sáng thiêng liêng trong tâm hồn. Bừng dậy sau một cơn mê tăm tối, ông bước ra khỏi nhà nguyện chạy tức tốc đến người bạn và hô lớn: “Thiên Chúa hiện hữu. Đó là một chân lư”.

 

Ông đă ghi lại kinh nghiệm thiêng liêng ấy trong một quyển sách với tựa đề: “Thiên Chúa hiện hữu, tôi đă gặp Ngài”. Quyển sách đă được liệt kê vào danh sách những tác phẩm bán chạy nhất (best-seller)…

 

Anh chị em thân mến,

Dù cho chúng ta có chối bỏ Thiên Chúa, Ngài vẫn luôn luôn chờ đợi chúng ta. Tại một góc đường nào đó, trước một ánh nến lung linh nào đó, trong một biến cố đau thương nào đó, Ngài đang chờ đợi chúng ta. Phải, Thiên Chúa như một người t́nh chung thủy lúc nào cũng chờ đợi chúng ta… Chỉ có sự thất vọng, chán nản mới có thể hủy bỏ mọi hẹn ḥ của Thiên Chúa. Bao lâu chúng ta c̣n t́m kiếm, bao lâu chúng ta c̣n phấn đấu, bao lâu chúng ta c̣n hy vọng, th́ bấy lâu Thiên Chúa vẫn chờ đợi chúng ta…

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy Chúa Giêsu cũng đang chờ đợi người thiếu phụ Samari bên bờ giếng của Tổ phục Giacob giữa ngă ba đường, tại làng Sikar. Từ một lời xin được nước uống, Chúa Giêsu đă khéo léo bắt chuyện và dần dần đưa người thiếu phụ từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác: từ chỗ chỉ thấy người đối thoại với ḿnh là một người lữ hành, một người Do Thái kỳ lạ, dám tiếp xúc với một người phụ nữ Samari vốn thù nghịch với ḿnh, đến chỗ coi người lữ hành nầy như một tổ phụ – như Tổ phụ Giacod – c̣n hơn nữa, như một tiên tri và cuối cùng nhận ra Ngài là Đấng Cứu Thế đă được trông đợi từ lâu. Chị liền vội vàng chạy đi thông báo cho dân thành đến với Đấng Cứu Thế. Chính ngài sẽ ban cho chúng ta “Nước hằng sống”. Bao lâu chưa t́m ra nguồn nước đó, con người sẽ chết đói, chết khát.

 

Cuộc hẹn bất ngờ đă làm đảo ngược t́nh huống: Bây giờ người đói, người khát không phải là Chúa Giêsu nữa mà chính là người thiếu phụ Samari. Chính chị là người phải mở miệng xin Chúa cho nước uống, không phải thứ nước từ trong giếng kia, uống vào chỉ đỡ khát trong chốc lát; c̣n Ngài, Ngài sẽ ban cho thứ nước ban sự sống đời đời, như Ngài nói: “Ai uống nước Tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước Tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước chảy vọt mang lại sự sống đời đời”.

 

Thưa anh chị em,

Con người sinh ra trong giới hạn, nhưng lại mang một khát vọng vô hạn. Và để thỏa măn cơn khát đó, kẻ th́ đánh lừa ḿnh bằng cách tạo ra những thần tượng để tôn thờ và họ sẽ thất vọng… Kẻ th́ lấp đầy khao khát đó bằng cách lăn xả vào những khoái lạc vật chất. Họ cũng sẽ thấy chán chường, không bao giờ thấy thỏa măn. Chúa Giêsu đă nói với người thiếu phụ Samari: “Ai uống nước giếng nầy, sẽ vẫn c̣n khát…”, thứ nước này không giải khát hoàn toàn, nó vừa xoa dịu cơn khát, vừa duy tŕ và kích thích cơn khát. Ai mà chẳng biết cái chu kỳ quỷ quái của dục vọng, luôn luôn tái phát, chẳng bao giờ no thỏa. Ai lại không cảm thấy nhu cầu được thỏa măn cứ trào lên vô tận, thúc đẩy ḿnh hưởng thụ cách nào đó: càng khát lại càng uống, càng uống lại càng khát…

 

Chỉ có Chúa Kitô, phát xuất từ Thiên Chúa vô biên có thể dạy chúng ta ư nghĩa khao khát đó. Ngài dạy chúng ta sống với vô biên, khát cái phải khát, và chỉ có Ngài mới có thể lấp đầy khát vọng vô biên của con người. Chính Đấng Vô Biên đă tạo ra trong ḷng chúng ta cái khát vọng vô biên, không sao thỏa măn, không sao lấp đầy đó. Chỉ khi nào gặp được Đấng Vô Biên trong Đức Kitô, ḷng chúng ta mới được thỏa măn mà thôi.

 

Thánh Augustinô, sau một khoảng đời đi t́m kiếm danh vọng, địa vị, tiền tài, t́nh yêu, hạnh phúc, cuối cùng đă chán ngán, ăn năn sám hối trở lại với Chúa và ngài đă thốt lên: “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa, thế mà bấy lâu nay con chỉ mải mê t́m kiếm cái ǵ khác ở ngoài Chúa. V́ vậy ḷng con luôn băn khoăn thao thức măi cho đến khi được an nghỉ trong Chúa. Lạy Chúa, con đă biết Chúa quá muộn! Con đă yêu Chúa muộn quá rồi!”.

 

Người thiếu phụ Samari hôm nay khi gặp được Đức Giêsu – nguồn mạch nước hằng sống – đă phải thốt lên với mọi người: “Mau hăy đến xem một ông đă nói với tôi mọi việc tối đă làm. Phải chăng ông ấy là Đấng Kitô”. Sau khi dân thành Samari kéo đến gặp Chúa Giêsu và xin Ngài ở lại, họ đă hân hoan tuyên xưng rằng: “Không phải v́ lời chị kể lại mà chúng tôi tin. Chính chúng tôi đă nghe và biết rằng Ngài thật là Đấng Cứu Thế”. Và cũng như Andre Frossard, một đảng viên cộng sản đầy xác tín đă phải thốt lên: “Thiên Chúa hiện hữu, tôi đă gặp Ngài”. Không phải chỉ thốt lên bằng một lời nói mà bằng cả một tác phẩm ghi lại kinh nghiệm gặp gỡ thiêng liêng ấy, một tác phẩm thuộc loại sách bán chạy nhất.

 

Anh chị em thân mến,

Chúa Giêsu là niềm khát vọng thầm kín, sâu xa của mọi người và mỗi người chúng ta trong cái khát vọng cơm nước tầm thường hằng ngày của chúng ta, để rồi chúng ta cảm thấy không phải chỉ cần có thứ cơm nước đó mới sống được, không phải chỉ có những thực tại vật chất ấy là đáng kể trong đời sống mà c̣n có những khát vọng t́nh yêu và hạnh phúc, độc lập và tự do, công lư và ḥa b́nh…, và lắng sâu trong tâm hồn c̣n có khát vọng sự sống vĩnh cửu; Nước Hằng Sống.

 

Chúng ta phải làm sao để cảm thấy Chúa cần thiết cho đời sống của chúng ta, gắn liền với cuộc sống chúng ta như ánh nắng, như khí thở, như cơm ăn, như nước uống hằng ngày: “Ai uống nước Tôi ban cho sẽ không bao giờ khát nữa… và sẽ được sống muôn đời”.