Lạc mất - McCarthy

Không chỉ có chiên cừu và các đồng tiền bị đánh mất. Con người cũng bị lạc mất. Theo tờ The Tablet (Tháng 12-1996) có khoảng 250.000 người ở Anh Quốc bị mất tích mỗi năm. Đủ mọi loại tuổi và thành phần, từ trẻ em cho đến người đứng tuổi, bởi mọi loại lư do và không lư do nào giống lư do nào, và họ bỏ đi mất tích. Những người ở lại, gia đ́nh của họ bị nghi kỵ dày ṿ, tội lỗi dằn vặt và lo lắng, người ta vừa sống với niềm hy vọng vừa tuyệt vọng, không thể chấp nhận điều đă xảy ra hoặc đau buồn v́ họ đă chết. Đường dây những người mất tích của quốc gia được thiết lập ở Anh quốc năm 1992 và mở ra 24 giờ mỗi ngày, 365 ngày mỗi năm. Đây là một trong những hoạt động từ thiện phát triển nhanh nhất ở nước Anh.

 

Vấn đề c̣n to lớn hơn ở Mỹ. Người ta ước chừng 50.000 trẻ em xuất tích mỗi năm, trong đó có 5000 em t́m thấy đă chết. Tại sao những em ấy mất tích? Một số em cha hoặc mẹ đă ly dị bắt đem đi. Một số em là bạn thân của các tội ác bạo hành. Một số bỏ trốn khỏi những gia đ́nh không hạnh phúc.

Kevin là một cậu bé mười tuổi hay cười. Cậu sống với cha mẹ cậu và hai người chị ở San Francisco. Một ngày kia, cậu rời khỏi trường sau giờ thực hành bóng rổ. Người ta không c̣n nh́n thấy cậu nữa.

 

Phần lớn các quốc gia không có con số chính xác các trẻ em mất tích mỗi năm. Hầu hết các lực lượng cảnh sát không hành động theo một báo cáo có một đứa trẻ mất tích ít nhất trong ṿng 24 giờ. Ở Mỹ, cảnh sát liên bang FBI nói rằng nếu họ phải đi t́m mỗi đứa trẻ mất tích, họ sẽ không có thời gian để làm những việc khác. Nhiều quốc gia có những chương tŕnh hiện đại để lần theo dấu vết của các xe cộ bị mất cắp và thẻ tín dụng nhưng khong có chương tŕnh nào cho các trẻ em bị mất tích.

 

Người ta có thể lạc loài bằng nhiều cách. Có người đă nghiện rượu hoặc ma túy, có người không thể ổn định cuộc sống, có người không thể giữ được việc làm hoặc hoàn tất chương tŕnh học, có người không thể duy tŕ một tương quan rất khó mà t́m thấy họ. Điều làm cho sự việc thêm trầm trọng là thông thường họ không bỏ đi. Họ biến mất ở giữa chúng ta, họ lạc loài ngay giữa gia đ́nh ḿnh.

 

Dĩ nhiên xem ra không ai có thể đến gần họ. Trong những trường hợp như thế, nhiệm vụ của người mục tử không t́m kiếm họ cho bằng giúp họ t́m thấy chính ḿnh.

Và dĩ nhiên, người ta lạc loài về tinh thần và tâm linh. Những người như thế giống như con thuyền không neo hoặc một thủy thủ không có la bàn. Trong số họ, có những người lạc loài v́ lỗi của họ. Nhưng những người khác lạc loài v́ họ không có người hướng dẫn, không có một ai quan tâm tích cực đến những người sống lạc loài.

 

Đức Giêsu bày tỏ mối quan tâm của Người đối với các “con chiên lạc” – những người thu thuế, những người tội lỗi v.v…là những người đă bị các mục tử chính thức bỏ rơi. Những mục tử chính thức phẫn nộ đối với việc mà mot mục tử xứng đáng với danh xưng ấy phải làm.

 

Người mục tử không chờ cho con chiên lạc quay về; người ấy đi t́m nó. Đức Giêsu cũng thế. Người là vị sứ giả mà Chúa Cha sai đến với chúng ta. Người không chờ cho những người có tội đến t́m Người. Người ra đi t́m họ. Và khi người t́m thấy họ, Người đưa họ trở về nhà Cha với niềm hoan hỉ.

Hối cải là trở về với Thiên Chúa, và trở về với Thiên Chúa là trở về nhà ḿnh.