Mt người cha có hai con trai – André Sève

(Trích dẫn từ ‘Tin Mừng Chúa Nhật’)

Tin Mừng không phải là một đồng bằng, nhưng có những đỉnh cao. Chúng ta đang đứng trước một trong những đỉnh cao nhất: Luca 15,11-32. Người ta nói rằng đây là dụ ngôn đứa con hoang đàng, nhưng Chúa Giêsu làm nổi bật ba nhân vật: một người cha và hai đứa con trai. Đối với người con thứ, những cuộc phiêu lưu của cậu ta có hề chi, có biết bao cách để phung phí món quà cuộc đời khi đi sống xa cha ḿnh. Điều phải khám phá chính là Chúa Cha, nhờ Chúa Giêsu. Tất cả các nhà chú giải và tất cả các nhà linh hướng đều nói điều đó. Chúa Giêsu đă mặc khải Thiên Chúa chính trong trang Tin Mừng này.

“Khi cậu c̣n ở xa, cha cậu đă trông thấy cậu”. Người cha đang chờ đợi. Ông không tự hỏi người con thứ của ḿnh nói ǵ hoặc làm ǵ, ông chỉ nghĩ: “Nếu con ta xuất hiện nhỉ!”. Ngay khi ông thấy cậu, ông ôm cậu vào ḷng, hết sức thương hại và yêu mến. Ông chạy lại (không cần phải làm đến như thế đâu!), ông hôn cậu tới tấp (nói cha tha thứ cho con không tốt hơn sao!), ông không lắng nghe những lời xin lỗi, ông quá vội vàng khi làm bùng lên niềm vui và ngày lễ hội. Nhanh lên, hăy đưa áo quần lại đây! Nhanh lên, hăy làm thịt bê béo! Con ta đă mất nay lại t́m thấy.

Đây chính là mặc khải đáng ngạc nhiên mà Chúa Giêsu muốn cho chúng ta biết: chúng ta được yêu thương biết bao! Nhưng dại dột và thậm chí những tội ác của chúng ta là ǵ trước nhiệt t́nh này: “Cậu ấy lại được t́m thấy”. Nếu chúng ta dám tin điều ấy th́ quan hệ t́nh yêu giữa chúng ta với Chúa Cha kỳ lạ biết mấy! Tại sao khó mà thấy được Thiên Chúa yêu thương đến thế? Có phải v́ sự khó khăn này mà Chúa Giêsu giới thiệu người con cả với chúng ta nhiều lần đến thế? Ngài có thể đă nghĩ đến dụ ngôn này sau khi nghe những lời đả kích của những người công chính trước thái độ của Ngài: “Người này tiếp đón những kẻ tội lỗi, thậm chí ngồi cùng bàn ăn với họ!”. Đúng y như lời lẩm bẩm của người con cả! Thay v́ vui mừng, anh ta phản đối, anh ta bị ảnh hưởng xấu. Thật là đứa em làm bực ḿnh.

Than ôi, biết bao lần chúng ta cũng bị dồn vào thế bí, cũng đóng kín đối với t́nh yêu. Chúng ta phán xét thay v́ mở rộng ṿng tay. Nhưng tôi thấy rơ sự khó khăn: nếu chúng ta chấp nhận tất cả, th́ đạo đức dùng để làm ǵ? Và Thiên Chúa là ai nếu Ngài chấp nhận tất cả?

Chúng ta đă được đào tạo ghê sợ tội lỗi, lên án sự vô trật tự, chúng ta không thể trở nên vừa ḷng một cách đáng ngờ! Chính Thiên Chúa là Đấng chúng ta bảo vệ bằng cách bảo vệ luật lệ của Ngài và bằng cách tỏ ra cứng rắn!

Như thế th́ làm thế nào mà mở rộng ṿng tay được? Làm thế nào bắt chước người cha trong dụ ngôn theo cách hoàn toàn điên rồ của ông, đó là tiếp đón đứa con lưu manh trở về v́ đói được?

Nhưng cậu ấy trở về! Hành động của người cha trước tiên là t́nh yêu thương, chứ không phải trước tiên là những câu hỏi về những thái độ công chính. Sau đó, chúng ta sẽ xem xét việc sống trong nề nếp như thế nào. Điều cấp bách nhất chính là yêu thương.

Chúng ta, những người công chính, muốn là những người công chính, chúng ta trước hết nghĩ đến việc xét đoán, lưu ư những điều cần thiết, giới hạn điều xấu xa, xem điều ǵ có thể chấp nhận được. Khi tất cả đều khá rơ ràng, được sửa chữa tốt, chúng ta mới có thể yêu thương.

Như thế là hỏng hết 90% rồi. Chúa Giêsu đă nhận thấy điều đó trong khi quan sát những cố gắng thực sự của những người công chính vào thời của Ngài, tức những người biệt phái và những luật sĩ: khởi đi từ sự công chính, họ không đi đến được t́nh yêu. Họ cố gắng yêu thương, nhưng họ vẫn ở trong những giới hạn chật hẹp và tất nhiên đặt Thiên Chúa trong cũng những giới hạn đó: “Dầu sao th́ Ngài cũng không thể yêu thương những kẻ tội lỗi!”, họ nghĩ như thế. Chúng ta, bởi v́ Chúa Giêsu đă nói điều ấy, nói chung chúng ta chấp nhận rằng Thiên Chúa yêu thương những kẻ tội lỗi, điều này thậm chí lại tốt cho chúng ta hoặc người này người nọ, nhưng không phải cho người kia đâu!, xem nào! Người kia, “những người kia”, Thiên Chúa không thể yêu thương họ được.

Có chứ! Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng không có ai bị loại bỏ, rằng Thiên Chúa đúng là người cha trong dụ ngôn của Ngài. Và chúng ta là những người con của Ngài khi chúng ta trước hết là đặt ḿnh vào trong t́nh yêu thương.

Chúng ta không nên chấp nhận tất cả, chúng ta phải chiến đấu chống lại tội lỗi và chiến đấu v́ sự công chính. Nhưng làm những điều đó trong t́nh yêu. Tất cả đều nằm ở đó. Chính trong khi yêu thương chúng ta Thiên Chúa đưa chúng ta ra khỏi tội lỗi, chính Thiên Chúa chiến đấu tội lỗi nơi chúng ta, không phải bằng cách đè bẹp hoặc loại bỏ chúng ta.

Xin Chúa giúp chúng ta quay lại để đạt được suy tư Tin Mừng trong sáng duy nhất này: luôn luôn đặt ḿnh trong t́nh yêu. Khi tôi tự phán xét tôi, hăy nghĩ rằng Chúa Cha yêu thương tôi. Khi tôi phải phán xét những người khác, trước tiên hăy nghĩ đến việc yêu thương họ như Thiên Chúa yêu thương họ. Đó là vị Thiên Chúa thật được Chúa Giêsu mặc khải.

Trong ánh sáng t́nh yêu này tất cả đều có thể trở về lại sự sống: “Con trai tôi đă chết mà nay vẫn c̣n sống! Em con đă chết mà nay vẫn c̣n sống!”.