Một sự hiện diện thiết yếuAchille Degeest

(Trích dẫn từLương Thực Ngày Chúa Nhật’)

Tĩnh từtốt hơnchỉ một trạng thái trội hơn một trạng thái tốt khác. thể nói rằng phần tốt hơn của Maria không giảm giá trị cái phần tốt của Martha. Cả hai tiếp đón Đức Kitô, chăm chú săn sóc Chúa. Martha xử đúng vai chủ nhà lịch thiệp hiếu khách, nấu ăn bày bàn rất cầu kỳ. Đức Giêsu nhă nhặn vui vẻ, bảo chớ quá bận rộn làm chi. Tuy nhiên bao giờ cũng vậy, Chúa nhắm xa hơn cái hiện tại trước mắt. Chúa cho hai chị em cảm thấy sự quan trọng của chuyến viếng thăm. Điều quan trọng không nên để các sự việc (phục vụ, hành động, …) dầu giá trị cần thiết hết sức, rút cuộc chiếm hết trí khôn, cản trở hoạt động của trái tim. Theo nghĩa trong Kinh Thánh, trái tim tâm t́nh hướng về Đức Giêsu, cảm biết Chúa sự Tuyệt Đối; chỉ Chúa hằng hữu, đáng kể, đáng chú ư. Do đó đương nhiên mọi sự phải giảm xuống mức tối thiểu. Khi Chúa đến thăm, Người chú ư đến chúng ta nhiều hơn đến cách tiếp đón. Chúa ao ước chúng ta để ra thời giờ dừng lại tâm sự với Người, hơn bận rộn sửa soạn lễ vật. Cách xử nào cũng giá trị, cũng mức tuyệt hảo. Bổn phận sửa soạn đăi khách không được làm giảm bớt sự săn sóc tiếp đón. Trái lại không nên quá săn sóc tiếp đón việc đăi đằng. Người ta thường căn cứ vào truyện hai Martha Maria để so sánh hành động với chiêm niệm, điều thiết yếu mỗi người phải sinh lợi ân huệ của Thiên Chúa. Ở đây chúng ta nêu ra hai điểm:

 

1) Đức Giêsu đến thăm gia đ́nh Bêtania.

Điều cần sự hiện diện thiết yếu của Chúa trong nhà chúng ta, tức trong tâm khảm chúng ta, nơi xuất phát ư nghĩ hành động. Giọng văn trong bài tường thuật, sự thân thiết tự nhiên của Martha, tất cả cho thấy Đức Giêsu được tiếp đăi như một người bạn thân. Đó điểm đáng chú ư trong bài Phúc Âm hôm nay. Nói chung, trong tâm hồn chúng ta, Chúa phải cảm thấy dễ chịu như trong Nhà Người.

 

2) Trong nội bộ Giáo Hội, chúng ta phải tôn trọng ơn thiên triệu của giới này cũng như của giới kia.

thể giới hành động không hiểu được đường lối tu tŕbất hành độngcủa giới chiêm niệm, cho nên dễ đi đến chỗ muốn thưa với Chúa: ‘Lạy Chúa, xin Chúa xét xem nên phối hợp tu các đan viện chẳng hạn, đưa họ vào công cuộc Phúc Âm hoá quá lớn lao không?’. Chắc chắn Chúa không trả lời. Nói đúng ra, Chúa trả lời, Chúa bảo không nên quan trọng hoá những phương thế bề ngoài của hành động. Hiệu năng công cuộc Phúc Âm hoá phát xuất từ sự hiện diện tác động của Thiên Chúa, tuỳ theo cường độ mạnh yếu, trong hành động cũng như trong kinh nguyện của chúng ta.