Những biến
cố chung quanh việc thụ thai và sự ra đời của
Đức Giêsu đánh dấu rằng Người là
một con trẻ đặc biệt, với một
vận mệnh duy nhất. Thông qua Người, lời hứa
đối với ông Apbraham sẽ được nên
trọn. Người sẽ trở thành niềm hy vọng
và an ủi của dân Israen, và là ánh sáng cho các dân tộc.
Nhưng Tin Mừng cũng nói về sự khước
từ Đức Giêsu, một sự khước từ
sẽ gây ra một lưỡi gươm đâm thấu
qua trái tim của Đức Maria. Cha mẹ chia sẻ
niềm vui và nỗi đau khổ của con cái họ, và
ngược lại.
Không có lư do ǵ
để tin rằng Đức Maria và thánh Giuse hiểu
biết rơ ràng trọn vẹn hoặc về vận
mệnh vĩ đại của Con Trẻ Giêsu. Tuy nhiên, khi
đón nhận Người vào trong cuộc đời
của ḿnh, và nuôi dưỡng Người trong ḷng tin và
t́nh yêu thương, các ngài đă góp phần trong việc
giúp đỡ Người nhận ra vận mệnh
của ḿnh. Tin Mừng cho thấy rằng tại nhà
Nagiarét, các ngài đă tạo ra một bầu khí mà trong
đó, Đức Giêsu có thể phát triển đến khi
trưởng thành.
Mỗi đứa
con đều là một quà tặng của Thiên Chúa. Và mỗi
đứa con đều có một vận mệnh duy
nhất. Nhưng vận mệnh đó c̣n ẩn giấu
đối với cha mẹ. Họ thắc mắc không biết
con cái họ sẽ trở thành ǵ. Một cách tự nhiên,
họ mong muốn điều tốt đẹp nhất
cho chúng. Nhưng tất cả điều mà họ có
thể làm được, đó là khai mở cho chúng trên con
đường đời của chúng. Vượt lên trên
tất cả, họ phải cẩn thận để
không ngăn cản kế hoạch của Thiên Chúa
đối với con cái.
Cha mẹ nên cầu
xin Thiên Chúa hướng dẫn con cái của ḿnh theo
những chọn lựa mà chúng thực hiện. Nếu chúng
ta phải hoàn tất điều mà Thiên Chúa muốn chúng ta hoàn
tất, th́ tất cả chúng ta đều cần sự
hướng dẫn của Người.
Nói một cách lư
tưởng, gia đ́nh phải là một cộng đoàn yêu
thương nhỏ bé. Bầu khí trong gia đ́nh là yếu
tố quan trọng nhất. Bầu khí đó
được xác định do phẩm chất của các
mối tương quan. Cha mẹ và con cái đều
đóng góp vào việc tạo ra bầu khí đó.
Cuộc sống gia
đ́nh mang rất nhiều thử thách. Gia đ́nh không
chỉ biết tiếp nhận; mà c̣n phải biết
cống hiến nữa. Những mối dây liên kết trong
gia đ́nh làm cho chúng ta được phong phú, nhưng
cũng ràng buộc chúng ta. Chúng lôi kéo theo những ràng
buộc của trách nhiệm và t́nh yêu thương.
Thánh Luca không nói ǵ cho
chúng ta về thời niên thiếu của vị tiền hô,
tất cả thời tuổi trẻ của vị này
đều ch́m trong im lặng và cô đơn. Trái lại,
thời niên thiếu của Chúa Giêsu được kể
lại trong ba trường hợp. Trường hợp
thứ nhất là lễ cắt b́, chỉ được
kể lại trong có một câu. Sự cốt yếu của
lễ này là đặt tên Giêsu, tên đă được
Thiên thần nói trước, tên này nêu rơ bản tính của
Hài nhi trong những ngày sắp tới. Chính do danh hiệu
đó mà Giáo Hội mừng kính bằng một lễ
đặc biệt, cũng chính danh hiệu đó mà
biết bao người không ngớt chiêm niệm và đă là
nguồn hân hoan vui sướng cho các nhà Thần bí: danh
hiệu mà theo kiểu nói của Thánh Phaolô, mọi gối
phải quỳ lạy ở trên trời, lẫn
dưới thế và cả dưới hoả ngục.
Đang khi đó th́
Thánh Luca lại viết lại cho chúng ta về lễ dâng
Chúa trong đền thờ với nhiều chi tiết
hơn và khiến ta phải lưu ư tới hai điều
sau:
1. Những biến cố.
Nh́n bên ngoài, chẳng
thấy có ǵ đáng lưu tâm. Hàng năm có cả trăm
đôi cha mẹ trẻ bước lên Đền thờ
tiến vào cửa trước dành cho các phụ nữ
để được thanh tẩy theo nghi lễ và
chuộc lại đứa con mới sinh. Luật buộc
thanh tẩy v́ sự thụ thai và sinh con đă liên kết
chặt chẽ với tội lỗi và với đam mê
hỗn độn. Theo chương tŕnh của Thiên Chúa, cả
hai việc đó, phải là cái ǵ mang tính chất bí tích v́ đă
chuyển đời sống siêu nhiên đồng thời
với đời sống tự nhiên. Nhưng tội
đă làm nào loạn nguồn mạch và như vậy, tội
lẫn vào việc lành, ‘nhân loại đầy trần
tục’ với thần thiêng. Lễ tế được
đặt ra đối với người mẹ là bà
cần phải thanh tẩy để có thể bước
vào đền thờ. Đức Maria không có tiền
để mua một con chiên làm lễ tế và phải
đành ḷng như bao người mẹ nghèo nàn khác, dâng
một ccặp chim câu để làm lễ vật. Việc
chuộc lại đứa trẻ trai được
đặt ra v́ tất cả những của đầu
mùa, nơi ruộng nương, nơi đoàn vật và nhất
là nơi con người đều đặc biệt
thuộc về Giavê. Như vậy cậu con trai phải
chuộc lại để có thể sống đời sống
của ḿnh. Tất cả những điểm đó
chẳng có chi đặc biệt và đáng lưu tâm.
Tuy nhiên, nội dung
của sự việc mới có khác biệt. Đức Maria
rơ ràng là người Mẹ chẳng có dính bén chút ǵ để
phải thanh tẩy. Mẹ đâu thụ thai bởi phàm
nhân, mà do phép Chúa Thánh Thần. Mẹ cũng chẳng có
một ước muốn xấu xa ǵ, v́ Mẹ ‘không
biết đến người nam’. V́ thế, việc chuộc
lại Hài nhi chỉ mang h́nh thức bên ngoài. Chúa Giêsu xét là con
đầu ḷng của Chúa Cha, th́ thuộc quyền sở
hữu của Người. Nhưng Ngài sẽ chuộc
lại những người khác và giá Ngài phải trả là
giá máu của tim Ngài, chứ không phải bằng tiền
bạc.
Như Đức
Kitô tuân phục Lề luật Môisen hay sắc lệnh của
Xêsarê, người Kitô hữu cũng phải phục tùng
các quyền hành bên ngoài điều khiển nhân loại
bằng ư muốn hay với phép của Thiên Chúa và tuân hành
các quy luật như những người khác trong lănh
vực luật pháp. Bên ngoài chẳng có ǵ lạ kỳ
đánh dấu sự hiện hữu và đời sống
của người Kitô hữu. V́ không nhất thiết là
sự biến đổi nội tâm trước nhan Chúa
phải kéo theo sự cách mạng môi trường ḿnh sống.
2. Những lời nói
Những biến
cố này có thể qua đi mà ít được biết
tới nếu không có một người đến
gặp đôi vợ chồng trẻ để chào thăm
Hài nhi với những ngôn từ lạ lùng. Ông này không phải
là tư tế, mà chỉ là một người dân
thường, một người thực công chính, đang
chờ đợi ‘niềm an ủi của Israel’, chờ đợi
Đấng Messia. Đầy Thần linh Thiên Chúa và nhờ
ơn soi sáng, ông đă nhận ra Đấng Messia nơi Hài
nhi do người Mẹ khiêm hạ này bồng trên tay.
Lời đầu
tiên của ông là lời thân thưa với Thiên Chúa. ‘Muôn lạy Chúa, giờ đây
theo lời Ngài đă hứa, xin để tôi tớ này
được an b́nh ra đi’. Thiên Chúa là Chủ Tể,
ai muốn phục vụ Ngài, là tôi tờ của Ngài. Đời
sống của cụ già Simêon là một sự hiện
hữu và là một công việc phục vụ Thiên Chúa,
được kể như một cuộc phục
dịch, nhưng bây giờ đă tới lúc nghỉ ngơi
sau chuỗi ngày dài lao động. Sự chết là một
cuộc nghỉ việc, một sự giải phóng trong an
b́nh và về với an b́nh.
Hy vọng và ơn
cứu độ là phần thưởng lúc trời
chiều ngả bóng, đă nâng đỡ ông suốt
thời gian thi hành nhiệm vụ khó khăn. Đấng
Cứu độ đă đến, công việc đă có
được ư nghĩa và đời sống dấn thân
trên con đường cứu độ lời kinh ‘muôn
lạy Chúa’ (Nunc dimittis) là lời kinh tối của Giáo Hội.
‘Mắt con đă nh́n
thấy ơn cứu độ’. Cụ
Simêon, con người ưu tư, suy nghĩ, hẳn
phải đau khổ v́ những cảnh vô đạo chung
quanh. Chính đôi mắt này đă từng chứng kiến những
cảnh tội lỗi và phản giáo, nay thấy
Đấng mang lại ơn cứu độ và sự
thánh thiện. Đức Kitô là thày thuốc sẽ chữa trị
tất cả và là Đấng Thánh sẽ thánh hoá tất
cả.
‘Chúa dọn ra
trước mặt người trần’. Những chướng ngại hạn hẹp của
Israel đă bị phá đổ, chiều kích của Giáo Hội
phổ quát tỏ hiện. Israel ra đi mở rộng chân
trời của Simêon và làm cho người ta nghĩ
đến những khuôn khổ mới mẻ của tinh
thần và con tim.
‘Ánh sáng rạng soi
dân ngoại’. Những lời tiên
tri của Isaia (đoạn 42 và 29) đă được
nhắc lại ở đây. Dân ngoại không c̣n là
người bị khinh khi, xua đuổi; không c̣n bị
cái nh́n trịch thượng của những người
đă được chọn ném xuống. V́ ánh sáng của
Đức Kitô sẽ đâm thấu đêm đen, đuổi
đi tất cả những bóng tối và đem
đến một ngày mới không có chiều tà.
‘C̣n Israel dân Chúa
được vinh quang’. Nhờ
Chúa Giêsu, cái cây của dân này sẽ triển nở sinh hoa
kết quả. Israel xấu sẽ trở nên đối
tượng của vấp phạm và tên nó sẽ bị
nhiều người nhạo báng và ghét bỏ. C̣n Israel chân thật
sẽ là cánh đồng nơi các hoa mầu quư giá mọc
lên, sẽ là núi đá vọt ra những ḍng suối, sẽ
là nền trời nơi mặt trời toả sáng; nên các
tín hữu sẽ nhắc đến tên nó với ḷng kính trọng
và biết ơn.
Theo lời của
Simêon, Israel đặt sự cao cả đă nhận được
từ nơi Chúa, dưới chân Chúa nhập thể. Bài
tang ca của Israel là một bài thánh thi cho Đức Kitô;
Israel đă tàn lụi trong những tia sáng của luồng
ánh sáng rạng rỡ hơn; Israel chết đi để
được đưa vào một đời sống
mới nhờ Đức Giêsu Đấng Thiên Sai.
Lời thứ hai
của Simêon là lời nói với Đức Maria: ‘Hài nhi con bà sẽ
được đặt lên để nhiều
người trong Israel phải sụp đổ hay chỗi
dậy và làm dấu gợi lên chống đối’. Kitô
giáo không cưỡng chế và cũng chẳng dùng sức mạnh
để bắt buộc ai, trái lại chỉ là lời
mời mọc và kêu gọi. Con người phải
quyết định. Họ có thể nói nhận hay không. Nhờ
lời ‘nhận’ họ sẽ đứng thẳng lên
như người bị tê liệt được
chữa khỏi, v́ họ sẽ bước đi trên con
đường của Thiên Chúa. Với tiếng ‘không’
họ tự ḿnh chỗi dậy và tin rằng ḿnh đă hoàn
hảo: sự suy sụp của họ đă đến. Tất
sẽ kết thúc bằng đổ vỡ và đồi
bại.
Giữ một chỗ đối
với Đức Kitô là quyết định số
phận con người và nhân loại trước nhan Thiên
Chúa. Đức Kitô đưa ra hai nẻo đường
lớn dẫn tới cứu độ và sa
ngă, ḍng nước đôi ngả, sự nhận thức
giữa chân và giả. Đối với Mẹ Ngài, việc
biết được Đức Kitô, Đức Kitô
đích thực, sẽ gặp chống đối và
phản kháng hẳn phải là nỗi đau đớn ghê
gớm trong đời Mẹ: ‘Một lưỡi
gươm sẽ đâm thấu tim chị’. V́
tiếng ‘nhận’ và ‘không’ sẽ làm lộ nhiều tâm
hồn trong
Khi Tin mừng nói rằng, ‘Cha
và Mẹ Ngài ngạc nhiên về những ǵ nói về Ngài’ đă
chứng tỏ cho ta thấy chính các vị cũng phải
lần bước trong ánh sáng đức tin, đang khi luôn
nhận thức và xác quyết những chân lư mới.
Hợp với ông già Simêon, có bà già
khả kính Anna, đại diện cho cả dân tộc, nam
cũng như nữ, ca tụng Thiên Chúa và mang tới
một sứ điệp ‘cho những người đang
trông đợi phúc cứu chuộc Israel’.
Người ta
không thấy nhắc ǵ tới cái chết của ông già bà cả
này.
Các cụ đă làm tṛn sứ mạng của ḿnh và đă
sang thế giới bên kia với tâm
hồn b́nh an và vui sướng trong cũng một cảm
nghĩ rằng