Maria đă chọn phần tốt nhất

(Suy niệm của Lm. Giuse Nguyễn An Khang)

Chỉ c̣n ba cây số, Đức Giêsu và các môn đệ sẽ đến trung tâm Giêrusalem, Người đă dừng lại tại làng Bêtania, vào nhà Mácta, Maria và Ladarô, ngôi nhà Người quen biết. Các sách Tin Mừng nói về họ ba lần. Gioan trong một câu ngắn ngủi, đă kể lại: "Đức Giêsu quư mến cô Macta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô" (Ga 11,5). Macta, một người hoạt động; Maria, một người trầm lặng. Như thế, Đức Giêsu đă có những người bạn hữu.

Hôm nay, khi Đức Giêsu vào nhà, Macta phục vụ bữa ăn, Maria ngồi dưới chân Chúa. Đức Giêsu nói chuyện với Maria... cô lắng nghe. Hai người cùng nhau nói điều ǵ? Chắc Đức Giêsu sẽ tâm sự với Maria về cái chết và sự Phục sinh của Người, Người lên Giêrusalem là v́ việc đó. Nó chiếm trọn tâm hồn Người. Đă nhiều lần Người chia sẻ với các môn đệ, nhưng xem ra họ không hiểu. Với Maria, cô có hiểu không? Về câu chuyện tâm sự đó, há chẳng có một sự đồng cảm mầu nhiệm và tuyệt vời của t́nh bạn cởi mở đó sao?

Dẫu sao, nhờ Maccô và Gioan, ta biết người phụ nữ trực cảm này đă hiểu rơ hơn những người khác mầu nhiệm cái chết, sự mai táng và sự sống lại của Đức Giêsu. Đức Giêsu sẽ trở lại Bêtania trong nhà cô, những ngày trước Lễ Vượt Qua. Một cách dịu dàng, Maria sẽ thực hiện trước việc ướp xác bằng dầu thơm cho Người, một việc mà các phụ nữ khác không thể thực hiện được, khi họ đến mộ "ngày đầu tiên trong tuần", bởi mộ trống. Maria đă làm việc đó với sự tinh tế tuyệt diệu. Đức Giêsu hiểu điều đó: "Điều ǵ làm được, cô ấy đă làm. Cô đă lấy dầu thơm ướp xác Tôi, để chuẩn bị ngày mai táng" (Mc 14,8 & Ga 12,2-8).

Đang khi Maria tâm sự với Đức Giêsu, Macta tất bật lo việc phục vụ, đă nói: "Thưa Thầy, em con để ḿnh con phục vụ, mà Thầy không để ư tới sao? Thầy bảo nó giúp con một tay". Hẳn ta có thể mong đợi Đức Giêsu kêu gọi Maria phải ngoan ngoăn giúp chị. Trong nhiều t́nh huống, Đức Giêsu yêu cầu ta phải phục vụ, phải yêu thương. Tuy nhiên, câu trả lời của Đức Giêsu lại ngược hẳn: "Macta! Macta, con băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một điều cần mà thôi, Maria đă chọn phần tốt nhất".

Vâng, Macta lo lắng, dao động quá nhiều. Đây là một đề tài được Đức Giêsu ưa thích. Người đă nói, "những lo lắng về đời sống có thể bóp nghẹt Lời Chúa đă được gieo vào ḷng người" (Lc 8,14). Người yêu cầu các Tông đồ không nên bận tâm về của ăn và áo mặc (Lc 12, 22-26). Người cũng bảo chớ để ḷng ḿnh ra nặng nề v́ lo lắng sự đời, trong lúc chờ đợi Con Người lại đến (Lc 21,34). Đức Giêsu không trách Mácta về công việc cũng như sự nhiệt t́nh tiếp đón tích cực của cô, nhưng trách sự căng thẳng, sự dao động thái quá mà dường như cô đặt vào công việc. Rơ ràng là một sự bực bội nào đó, làm cho cô co quắp lại với chính ḿnh.

Phần chúng ta, có lẽ nhiều khi cũng giống như Mácta, lúc nào cũng chạy phi nước đại, bận trăm công ngh́n việc. Cuộc sống thường ngày của chúng ta được cấu thành bởi hàng loạt những việc mọn và bổn phận, chia làm hai hạng: Cấp bách và chính yếu. Rất nhiều việc chúng ta làm được gọi là cấp bách, nhưng chỉ có ít việc là thực sự chính yếu. Chúng ta cần phân biệt giữa hai hạng đó. Như Mácta, chúng ta có xu hướng coi trọng việc cấp bách. Việc chính yếu, việc cần thiết lại bị coi là thứ yếu và để lại làm sau. Nhưng khi được làm, nó được làm cách vội vàng, chiếu lệ.

Làm sao chúng ta có thể biết đâu là việc chính yếu, việc hàng đầu của ḿnh? Cách tốt nhất để nhận ra nó, là phải suy nghĩ theo cách cư xử thông thường của ḿnh. Điều ǵ làm cho chúng ta tốn thời gian nhất? Điều ǵ làm ta phải bỏ nhiều năng lực nhất? Đích thực đó là việc chính yếu của ta.

Maria đă làm điều chính yếu: "Ngồi bên chân Chúa, nghe lời Người dạy". Khi khẳng định đó là điều cần thiết duy nhất của con người, bằng một phương thế triệt để và mạnh mẽ, Đức Giêsu đă thực hiện một mạc khải: Lời Chúa phải được ưu tiên hơn mọi lo lắng trần gian. Đức Giêsu cũng đă đưa ra cùng một yêu sách như thế trong những dịp khác: "Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh mà c̣n bằng Lời từ miệng Chúa phán ra" (Lc 4,4), "Lương thực của Thầy là thi hành ư muốn Đấng đă sai Thầy" (Ga 3,34). Đức Giêsu không đánh giá thấp sự phục vụ mà Macta đem lại, khi bận rộn với việc nội trợ và bếp núc. Nhưng để đi theo Đức Giêsu, ngay cả những ǵ có giá trị nhân bản nhất cũng phải buông bỏ (Lc 5,11-18; 22,9). Hăy lắng nghe lời Chúa, đó là bổn phận đầu tiên của con người. Giảng dạy lời Chúa là bổn phận trước hết của nhà truyền giáo. Đức Giêsu nói đó là sự cần thiết duy nhất, tuyệt đối, triệt để. Đây không phải là lần đầu tiên cũng không phải lần cuối cùng, Đức Giêsu khẳng định điều đó. Không lắng nghe lời Chúa, chính là xây nhà trên cát (Lc 6,47-49), lắng nghe lời Chúa chính là trở thành mảnh đất trổ sinh hoa trái (Lc 8,4-15). Hạnh phúc chân thật và duy nhất của Đức Maria không phải v́ là Mẹ của Chúa, song v́ Mẹ đă "lắng nghe lời Chúa và đem ra thực hành" (Lc 11,27-28).

Ḷng chúng ta yêu thích lắng nghe Lời Chúa như thế nào? Có phải đó là phần tốt nhất của chúng ta? Chúng ta có ưu tiên không? Điều nào là điều chính yếu?