Vào một ngày đẹp trời, ông già ngồi
trên xích đu, lòng mong
đợi Chúa đến. Tình cờ,
một bé gái đang chơi
banh để lọt vào sân
nhà ông, cô gái chạy
lại nhặt trái banh và
mở lời làm quen:
-
Thưa ông, ngày nào ông
cũng ngồi trên chiếc xích đu này,
ông đang chờ ai vậy?
-
Cháu còn nhỏ quá làm
sao hiểu được điều
ông mong đợi.
-
Có lẽ cháu nhỏ thật, nhưng mẹ cháu nói:
có điều gì trong lòng
thì hãy nói
ra, có nói
ra mới hiểu rõ hơn.
Nghe cô bé nói có lý,
ông liền thổ lộ:
-
Ông đang chờ đợi Chúa đến.
Cô bé tròn xoe đôi mắt
kinh ngạc. Ông già mới
giải thích:
-
Trước khi nhắm mắt, ông muốn tin chắc rằng có một Thiên
Chúa, ông cần một dấu hiệu cháu à!
Bấy giờ cô bé mới lên
tiếng:
-
Ông chờ một dấu hiệu ư? Thưa ông, Chúa đã
cho ông một
dấu hiệu: mỗi khi ông
hít thở không khí, mỗi
khi ông nghe
tiếng chim hót, mỗi khi ông nhìn
hạt mưa rơi. Chúa đã cho ông
một dấu hiệu trong nụ cười trẻ thơ, trong nước mắt người đau khổ. Ông ơi, Chúa
ở trong ông, Chúa ở trong cháu, không cần
phải tìm kiếm, vì Người luôn ở đó.
***
“Tất cả là hồng ân”.
Ơn Chúa có thể đến bất cứ từ nơi
đâu, trong mọi cảnh huống cuộc đời, lúc
vui mừng hay đau khổ, lúc thành công hay khi thất
bại. Điều quan trọng là chúng ta biết nhận
ra đó là ân ban của Chúa. Người có niềm tin nhìn
tất cả chỗ nào cũng là ân sủng, và mỗi
một ân ban là một cuộc “Chúa đến viếng
thăm”.
Bài Tin Mừng đầu năm Phụng
vụ hôm nay, nhắc nhở chúng ta dọn mình: đón
nhận ơn Chúa trong mỗi giây phút hiện tại,
chờ đón Chúa đến trong giờ chết, và trong
ngày cánh chung của nhân loại.
Mùa vọng là mùa của mong đợi. Mong
đợi nào cũng làm cho con người mỏi mòn.
Nhưng chính sự mòn mỏi đó càng làm cho cuộc
gặp gỡ thêm nồng thắm hơn.
Thái độ cần phải có là hãy
“tỉnh thức và cầu nguyện” để “nhận
biết thời gian Chúa đến viếng thăm” (Lc
19,44). Nếu Chúa đã nhắn nhủ: “Hãy tỉnh
thức, vì các con không biết giờ nào chủ sẽ
về” thì không có lời khuyên nào khôn ngoan hơn lời
Cha Charles de Foucauld: “Bạn hãy sống như bạn
sẽ chết vào tối nay”.
Nếu những cuộc viếng thăm là
những hồng ân của Chúa, thì chúng ta đừng
để mất những hồng ân ấy chỉ vì
sự thờ ơ, thiếu chuẩn bị, không sẵn
sàng.
Chúng ta có quyền ước mơ, dự
tính xây dựng tương lai, nhưng đừng bao
giờ quên mục đích cuối cùng là phải “gặp
được Chúa”.
Nhưng có một sự thực này, nó
rất thực, và đó là sự thực nhất trên
đời là nếu chúng ta không thường gặp Chúa
trong cuộc sống, thì chúng ta cũng sẽ không thể
gặp Người vào giây phút cuối cuộc đời.
***
Lạy Chúa, xin cho chúng con
biết “tìm gặp Chúa” trong mọi ơn lành Chúa ban, trong
các bí tích, trong các việc lành và trong người anh em,
để chúng con sẽ gặp được Chúa trong ngày
Chúa đến viếng thăm. Amen!
Ngọc Nga sưu tầm