“Nước hằng sống” chính là Đức Giêsu

(Suy niệm của Jos. Vinc. Ngọc Biển)

Trong kiếp nhân sinh của con người, phát sinh từ sự thiếu thốn, thèm muốn, mong mỏi và hy vọng được thỏa măn, nên người ta thường khao khát một điều ǵ đó tốt hơn những ǵ đang sở hữu. Có những khát khao làm cho cuộc sống của con người tốt hơn sau khi đạt được. Nhưng cũng không thiếu ǵ những thỏa măn làm cho t́nh trạng của con người trở nên tồi tệ hơn. Tŕnh thuật của thánh Gioan mà chúng ta vừa nghe cho thấy có một thứ khát khao mà theo lẽ thường th́ ít ai nghĩ tới, đó là khát khao “Nước Hằng Sống”. Một khi đă được thỏa măn niềm khát khao quan trọng nhất này, th́ mọi khát khao khác cũng được trở nên dư đầy.

 

1. Cuộc gặp gỡ kỳ diệu

Bài Tin Mừng hôm nay gợi lại cho chúng ta cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và người phụ nữ Samari. Một cuộc gặp gỡ hiếm có và xem ra rất bất thường, hy hữu và đặc biệt giữa một bên là người Dothái, bên kia là người Samari.

 

Hy hữu, bất thường, bởi v́ từ trước đến nay giữa người Samari và người Dothái không hề có sự liên lạc, giao thương và luôn trong trạng thái nghi kỵ, khinh khi. Ấy vậy mà hôm nay, Đức Giêsu là người Dothái, người phụ nữ là người Samari lại có buổi gặp nhau thân t́nh. Câu chuyện được khởi đi từ việc Đức Giêsu rời Giuđê để đi Galilê. Trên hành tŕnh đó Ngài đă chọn con đường tắt, nhanh nhất để đi. Con đường đó phải băng qua làng Samari. Chính khi băng qua đây, mà Ngài gặp gỡ người phụ nữ Samari. Đây là cuộc gặp hy hữu và bất thường. Cuộc gặp gỡ này cũng là một cuộc gặp gỡ đặc biệt v́: ban đầu, Đức Giêsu là người chủ động xin nước nơi chị phụ nữ Samari từ giếng Giacóp, Ngài lên tiếng: “Chị cho tôi xin chút nước uống!” (Ga 4,7). Người phụ nữ quá ngỡ ngàng bởi lẽ giữa người Dothái và Samari đă từ lâu, họ không đội trời chung, và người Samari luôn bị người Dothái khinh miệt, không thèm tiếp xúc… Nhưng Đức Giêsu đă đi bước trước để phá vỡ rào cản mà lâu nay vẫn trói buộc giữa hai bên, bằng việc Ngài bắt chuyện và chủ động xin nước uống. Hành động này của Đức Giêsu làm cho người phụ nữ không khỏi ngạc nhiên, v́ thế, chị ta thốt lên: “Ông là người Dothái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?” (Ga 4,9). Nhưng Đức Giêsu đă trả lời: “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, th́ hẳn chị đă xin, và người ấy ban cho chị nước hằng sống” (Ga 4, 10); và như một sự tiệm tiến, Đức Giêsu đă nói trực tiếp chính Ngài là nguồn mạch nước hằng sống, thứ nước ấy uống vào sẽ không c̣n khát nữa. Khi nghe thấy thế, Người đàn bà đă tha thiết xin Đức Giêsu: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước” (Ga 4, 15).

 

Thật vậy, qua cuộc gặp gỡ này, Đức Giêsu đă làm một cuộc cách mạng. Cách mạng về khoảng cách địa lư, về vai vế để đi đến một cuộc cách mạng vĩ đại, đó là cách mạng tâm hồn. Nhờ cuộc cách mạng tâm hồn này, mà từ nay, giữa người Dothái và người Samari được sống và sống dồi dào khi thờ phượng Chúa không chỉ ở trên núi này hay núi nọ, mà ngay tại trong tâm của ḿnh qua Thần Khí và sự thật.

 

2. Đức Giêsu là Nước Hằng Sống

Khi nói về cuộc cách mạng tâm hồn nơi chị phụ nữ trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay, tưởng cũng nên nhắc lại: trước kia giữa người Dothái và người Samari, họ có chung một nguồn gốc. Nhưng do cuộc sống thay đổi và v́ thời cuộc…, nên người Samari có những giao thương với ngoại bang, từ đó người Do thái cho là lai căng, thậm chí là bội giáo, và thường khinh thị, không muốn giao tiếp.

 

Nhưng hôm nay, Đức Giêsu đă vượt qua ranh giới của cái gọi là “ta và địch”, trong truyền thống để đến với anh chị em của ḿnh. Khi Ngài chủ động đến với chị ta như thế, Đức Giêsu đă làm một cuộc cách mạng nhằm cải hóa tâm hồn chị. Tâm trạng và thái độ của người đàn bà này có thể nói là một cuộc diễn biễn tiệm tiến trong ân sủng và đức tin. Thật vậy, thoạt tiên, sự xuất hiện của Đức Giêsu trước mặt chị chẳng hơn ǵ một “tên Dothái”. Đây là lối nghĩ miệt thị nhau, v́ đă có mâu thuẫn từ nhiều thế hệ. Nhưng sau đó, chị ta đă “thưa ông”. Tiếp theo, khi được Đức Giêsu mặc khải cho biết chị ta đă 5 đời chồng rồi, lúc đó, chị đă gọi Ngài là một vị “ngôn sứ” là Đấng “Mêsia”. Cuối cùng, chị đă tôn vinh Ngài là Đấng Cứu Độ trần gian.

 

Qua câu chuyện giữa Đức Giêsu và người phụ nữ bên bờ giếng Giacóp, Đức Giêsu đă mặc khải hai điều:

-         Trước tiên, Đức Giêsu mặc khải cho người phụ nữ biết rằng: Ngài chính là Đấng Kitô, là Mêsia mà muôn dân mong đợi từ lâu. Ngài chính là nguồn mạch phát sinh sự sống, nên gặp được Ngài là gặp được chính nguồn sự sống bất diệt: “Ai uống nước này, sẽ lại khát. C̣n ai uống nước tôi cho sẽ không bao giờ khát nữa.Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời” (Ga 4, 13-14). Như vậy, Đức Giêsu chính là “Nước Hằng Sống”.

-         Thứ đến, Đức Giêsu mặc khải thêm: đă đến lúc không c̣n chuyện phân biệt rằng Thiên Chúa của tôi và Thiên Chúa của chị nữa. Không c̣n chuyện cùng một Thiên Chúa chúng ta thờ, nhưng lại chỉ thờ ở đây mà không thờ chỗ khác. V́ thế, Đức Giêsu cất tiếng nói: “Nhưng giờ đă đến – và chính lúc này đây, giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, v́ Chúa Cha t́m kiếm những ai thờ phượng Người như thế” (Ga 4, 23).

Như vậy, điều mà Đức Giêsu đă mặc khải cho người phụ nữ khi xưa, cũng chính là điều mà Ngài muốn mặc khải cho chúng ta ngày hôm nay.

 

3. Sứ điệp Lời Chúa

Chúng ta đang sống trong một xă hội đề cao nhu cầu hưởng thụ. Thượng tôn vật chất… Tuy nhiên, vẫn c̣n đó những thiếu thốn khi trong nhà có nhiều tiền. Vẫn c̣n đó sự bất an, khi quyền lực có trong tay. Và, vẫn c̣n đó, một khoảng cách giữa người với người ngay trong cùng một căn nhà… V́ thế, trong cuộc sống hiện thời, con người luôn khắc khoải và có những khát vọng như: Khát vọng chân lư, công bằng khi phải đối diện với sự gian dối, bất công. Hoặc sống trong cảnh thù hận, ích kỷ…người ta khao khát t́nh thương, ḷng bao dung, sự tha thứ. C̣n sống trong chiến tranh, loạn lạc, đau khổ và bất an, th́ người ta mong muốn có ḥa b́nh, hạnh phúc và an vui…

 

Như vậy, con người vẫn luôn mong được hạnh phúc. Nhưng có biết bao người càng t́m càng mất. Tại sao vậy? Thưa, v́ họ t́m và gắn bó vào những thực tại trần thế như: quyền, tiền, danh vọng, nhục dục… nên không bao giờ họ được khỏa lấp nỗi khát vọng trong sâu thẳm tâm hồn của ḿnh. T́nh trạng của người Phụ nữ bên bờ giếng là một minh họa. Chị ta ngồi ngay bên miệng giếng, nhưng tâm hồn vẫn khát. Chị ta cứ ngỡ rằng khi lao ḿnh vào những thú vui nhục dục… th́ sẽ được hạnh phúc. Không phải thế! Chị ta đă lầm khi đặt lư tưởng, mục đích của cuộc đời chị sai chỗ, nhầm đối tượng. Chỉ khi gặp được Đức Giêsu, chị ta mới hết khát và thỏa măn. Thật vậy: “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 61,2). Hay như thánh Augustinô cũng phải thốt lên: “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa, linh hồn con luôn khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa”.

 

Thật vậy, theo bản năng của con người, ai trong đời mà lại không mong muốn đạt được chân, thiện, mỹ. Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta cũng không khác ǵ Dân Itrael khi xưa. Luôn đi t́m những thứ nhất thời, mau qua. Họ được Chúa cứu và giải thoát ra khỏi cảnh nô lệ bên Aicập, nhưng không bao lâu, người ta lên tiếng trách mọc Chúa và nhớ những củ hành củ tỏi bên Aicập. Họ đă lầm! Đang có Chúa ở bên, nhưng vẫn không nhận ra. Cũng vậy, khi chưa cảm nhận được Chúa thực sự, con người luôn sống h́nh thức và phụ thuộc vào những chuyện bên ngoài. V́ thế, vẫn c̣n đó những anh chị em sốt sắng đi lễ nhà thờ, nhưng sẵn sàng căi vă to tiếng với những người sống chung quanh chỉ v́ con chó, con mèo, hay mấy đứa trẻ chơi với nhau… Cũng vẫn c̣n đó khi làng này và làng bên kia có những khúc mắc từ lâu, nên hôm nay có lễ ở làng bên th́ bên này làng tỏ vẻ ngần ngại không muốn đi, chỉ v́ sự nghi kỵ trước kia lại nổi lên. Mong sao, với sứ điệp Lời Chúa hôm nay, mỗi người chúng ta sẽ khao khát đi t́m chân lư, sự sống. Đi t́m chính Chúa và sống với Ngài. Đồng thời, chúng ta cũng bỏ qua khoảng cách kỳ thị để đến được với nhau. Bởi v́ Chúa là Chúa của mọi người chứ không chỉ riêng ta.

 

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn biết vượt lên trên những rào cản của kỳ thị, ghét ghen, để xây dựng sự hiệp nhất. Luôn biết mở ḷng ra để đón nhận chính Chúa vào trong cuộc đời, hầu chúng con đáng được hưởng hạnh phúc viên măn. Amen.