Nước hằng sống

“Cho th́ có phúc hơn là nhận”. Qua việc xin người khác cho đi sự ǵ đó, đôi khi chúng ta làm họ giác ngộ và trưởng thành. Họ có dịp để bước vào thế giới biết chia sẻ t́nh thương. Tagore đă viết một dụ ngôn rất có ư nghĩa.

 

Ngày nọ có một người ăn xin đi khắp làng, nhưng anh chẳng xin được ǵ v́ nhà nào cũng đóng cửa. Anh bèn t́m cách đi ra khỏi ngôi làng vào giữa lúc ban trưa nắng đổ. Mồ hôi nhễ nhăi, mệt mỏi v́ đói, chán nản v́ bị từ chối, anh ngồi xuống bên vệ đường. Bên cạnh anh là một cái túi chứa một nắm hạt bắp. Anh dự định chiều tối về nhà sẽ đem ra xay thành bột, làm một cái bánh ăn cứu đói. Th́nh ĺnh mắt anh sáng lên khi nh́n thấy chiếc xe của vua từ đằng xa đang tiến lại gần. “Nhà vua nổi tiếng là một người tử tế”, anh tự nghĩ. “Ngài sẽ không lỡ đi qua mà chẳng cho ḿnh cái ǵ”. Rồi anh chuẩn bị đứng lên, chờ đợi hồi hộp. Anh thật khoái chí khi thấy chiếc xe của vua từ từ chậm lại. Quả vậy, nó đă ngừng lại ngay chỗ anh đứng với đôi bàn tay giang rộng chờ đợi xin xỏ.

 

Cửa xe mở ra và nhà vua xuất hiện. Người ăn xin cúi gập người xuống dự tính nói: “May phước thay, thưa hoàng đế. Xin ngài bố thí cho tôi tớ hèn mọn này một ít tiền”. Nhưng nhà vua đă ch́a tay ra trước và nói: “Xin bạn dành cho vua một hạt bắp nhỏ được không?” Người ăn xin hoàn toàn ngỡ ngàng trước biến cố lạ lùng này. Lấy lại b́nh tĩnh, anh nói: “ Thưa hoàng đế, xin vâng lệnh”. Rồi mở chiếc bị ra, liếc nhanh vào trong, anh nhặt lấy một hạt bắp nhỏ nhất, và đưa cho vua với lời xin lỗi rằng đây là tất cả lương thực anh có. Nhà vua cám ơn anh, bước lên xe đi khỏi, để lại cho người ăn xin một cảm giác trống rỗng và thất vọng ê chề.

Suốt ngày ngồi ăn xin bên bên vệ đường mà chẳng được ǵ, khi hoàng hôn xuống anh trở về nhà buồn bă, mệt mỏi và đói bụng. Ngay khi về đến nhà anh bắt đầu làm bếp, đổ hết số hạt bắp trong bị ra. Khi kiểm tra lại những hạt bắp, anh giật ḿnh khám phá thấy rằng hạt bắp nhỏ nhất đă được thay thế bằng một hạt vàng ṛng cùng cỡ. Trong nuối tiếc, anh ngồi than thở rằng nếu biết được món quà nhà vua muốn cho, anh đă cho vua tất cả số bắp đang có trong bị. Nếu làm như thế, bây giờ anh đă trở thành một người giàu có và không bao giờ phải đi ăn xin nữa!

 

Trong bài Phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu cũng áp dụng phương pháp giáo dục này khi Ngài hỏi người đàn bà Samaria: “Xin bà cho tôi nước uống”. Ngài thường khởi sự làm phép lạ bằng việc xin một điều ǵ trước. Ngài đă xin những người đầy tớ đổ đầy những chum nước trước khi biến thành rượu ở tiệc cưới Cana. Ngài đă xin năm chiếc bánh và hai con cá từ em bé trai để hóa bánh ra nhiều.

 

Từ việc xin nước uống, Chúa Giêsu đă biểu lộ cho người đàn bà Samaria biết Ngài là Đấng Cứu Thế khao khát nhân loại. “Ngài là người đến t́m chúng ta trước. Ngài xin ta cho Ngài nước uống, v́ Thiên Chúa khao khát chúng ta”. Thánh Gioan đă dùng câu chuyện người đàn bà Samaria bên giếng nước để làm nổi bật lên chủ đề của Tin Mừng thứ Tư được tóm tắt trong lời mở đầu như sau: “Người đă đến nhà ḿnh, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. C̣n những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, th́ Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa”. Ḷng thương xót của Thiên Chúa vượt ra khỏi mọi giới hạn về quốc gia, văn hóa, sắc tộc, và phái tính. Sự cứu rỗi được ban cho tất cả nhân loại.