NHÀ CẦU NGUYỆN

 

Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán" (Gioan 2:16).

 

Lm. Gioan Trần Đình Khả

Một người gia nhập nhóm cầu nguyện, và hằng tuần trung thành đi tham dự buổi cầu nguyện với nhóm. Mỗi lần đến phiên ông cầu nguyện, ông luôn luôn xưng thú giống nhau. "Lậy Chúa, từ lần trước chúng con gặp nhau cho đến hôm nay, các màng nhện lại đã giăng lên làm chắn ngang giữa Chúa và chúng con. Giờ đây, xin Chúa quét sạch đi những màng nhện đó để chúng con lại có thể nhìn thấy dung nhan Chúa cách rõ ràng hơn."

 

Thoạt đầu nghe ông cầu nguyện mọi người đều cảm thấy có lý. Nhưng dần dần nghe hoài thì một người trong nhóm cảm thấy khó chịu. Một hôm người kia vừa dứt lời thì ông này thêm vào, "Lậy Chúa xin giết các con nhện đó đi!"

 

Muốn cho hết màng nhện thì phải giết nhện, hoặc đuổi nhện đi chỗ khác. Muốn hồi phục lại bầu khí cầu nguyện và thánh thiện của Đền Thờ thì Đức Giêsu đã phải thẳng tay đánh đuổi những người buôn bán và đổi tiền ra khỏi đền thờ. Chắp giây thừng làm roi để đánh đuổi những người buôn bán trong đền thờ là dấu Đức Giêsu tỏ ra sự giận dữ của Ngài. Qua thái độ và việc làm của Đức Giêsu, chúng ta hiểu là cứ nhẫn nại, nhường nhịn và thụ động mãi trước những sự xấu và tội lỗi sẽ không có hiệu quả. Khi đứng trước sự dữ thì nguyên tắc "Một sự nhịn chín sự lành" sẽ không thành công. Nếu cứ nhịn và mãi mãi mần ngơ thì tình trạng được chân lấn lên đến đầu" rất dễ xẩy ra. Sẽ có lúc cần phải dùng đến bạo lực để đánh đổ phá tan sự dữ. Điều khó khăn là nhận định được khi nào là đúng thời điểm chúng ta có thể dùng roi để đánh đuổi phá tan sự dữ?

Đức Giêsu Giận Dữ

Đức Giêsu đã dạy hãy học cùng Ngài vì Ngài hiền lành và khiêm nhường, vậy tại sao hôm nay Ngài lại giận dữ như vậy?

 

Đức Giêsu đã tỏ ra giận dữ không phải vì bị người ta xúc phạm. Ngài giận người ta đã làm cho đền thờ của Thiên Chúa trở nên ô uế. Ngài giận dữ bởi vì một số người đã lạm dụng làm mất đi bầu khí thánh thiện linh thiêng của đền thờ, khiến nhiều người khác đã không còn dịp để thờ phượng Thiên Chúa. Người ta đã bóp méo chủ đích của nơi thờ phượng và giá trị tinh thần của việc thờ phượng. Nguyên việc mua bán đổi chác là những công việc tốt và có lợi cho kinh tế xã hội, nhưng buôn bán phải đúng nơi đúng chỗ và thuận đạo lý công bằng. Điều sai trái là người ta đã biến đền thờ thành nơi buôn bán thủ lợi. Người ta đã tuyên truyền quảng cáo cho rằng phải mua những của lễ quý và xứng đáng do họ buôn bán tại đền thờ để dâng cho Thiên Chúa thì mới có giá trị. Nhưng thực ra không phải vì họ quan tâm đến của lễ dâng cho Chúa cho bằng lo làm giầu cho chính mình. Những vị tư tế đã bắt tay với các con buôn cho phép họ buôn bán và đổi tiền để chia lời. Người ta đã khuyến khích và cổ động những hình thức của lễ vật chất bề ngoài. Họ đã nhầm lẫn cho rằng Thiên Chúa coi trọng của lễ chiên bò và của lễ dâng cúng và quên đi việc canh tân tấm lòng. Chính vì thế mà những nghi thức phụng tự đã trở nên nặng hình thức. Người ta đã làm ô danh Thiên Chúa, làm ô uế khung cảnh thánh thiện của đền thờ và làm mất đi tinh thần thánh thiện của việc thờ phượng và hiến dâng của lễ. Do đó Đức Giêsu phải giận dữ đánh đuổi họ khỏi đền thờ.

 

 

Thánh Đường Ngày Nay

Thái độ Đức Giêsu giận dữ và đánh đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ tỏ cho chúng ta biết chúng ta cũng cần phải tôn kính những nơi thờ phượng. Thánh đường của giáo xứ cho dù lớn hay nhỏ, khang trang nguy nga hay bé nhỏ đơn sơ đều được coi là nơi thánh. Đó là nơi Thiên Chúa hiện diện và là nơi Ngài gặp gỡ dân của Ngài. Thánh đường cũng là nơi đặc biệt chúng ta tuyên xưng và củng cố niềm tin vào Đức Kitô. Chúng ta cần phải suy nghĩ và kiểm điểm lại tinh thần đến nhà thờ và việc cai quản nhà Chúa, và cách cử hành các nghi lễ phụng tự của chúng ta. Khi đến Thánh đường, chúng ta đến để làm cho nhà ấy trở nên thánh và cho mình trở nên thánh thiện hơn, chứ không mang đến đó những tinh thần thế tục làm cho nhà Chúa trở nên ô uế, mất trang nghiêm thánh thiện. Cách chúng ta cử hành và dâng lễ cần có nội dung và chiều kích nội tâm hơn là chỉ hình thức. Đóng góp xây dựng nhà Chúa để làm vinh danh Chúa chứ không phải để vinh danh mình hay để lấy lòng người phàm.

 

Mỗi lần đến nhà thờ là mỗi lần chúng ta được canh tân đổi mới tâm hồn và lối sống. Nếu cứ đòi cho đứa nhỏ được rửa tội như là một việc bùa phép để cho đứa nhỏ trở nên người Công Giáo mà cha mẹ hoặc những người đỡ đầu vẫn sống trong tình trạng rối rắm mà không lo sống tinh thần của đạo Công Giáo thì đó cũng là một hình thức chúng ta làm ô uế đền thờ và phụng vụ. Nếu khi cử hành lễ cưới, chúng ta không chú tâm đến lời hứa hôn phối, tinh thần của bài đọc, ý nghĩa hy sinh dâng hiến của Đức Kitô trong bí tích Thánh Thể như gương mẫu cho tình yêu của đôi tân hôn, mà chúng ta lại quá chú tâm coi trọng hoa nến, khăn trắng trải nền cho cô dâu bước đi, áo quần của phù dâu phù dể, chụp hình, quay phim, và nếu cha khó dễ không cho dùng đèn pha thì khó chịu bực tức, thì có lẽ chúng ta cũng đang trong tình trạng làm ô uế đền thờ Chúa. Khi chúng ta lạm dụng danh nghĩa nhà Chúa để quyên góp lấy tiền của dân chúng làm vào những công việc không chính đáng, hoặc thủ lợi riêng tư thì chúng ta cũng đang làm ô uế đền thờ Chúa. "Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán" (Gioan 2:16).