Sự cân bằng

một ông bố đă tâm sự với thầy giáo đang dạy cho các con ông như sau: Các con tôi mặc dầu không c̣n sống với tôi nữa, nhưng tôi vẫn yêu thương chúng muốn biết chúng hiện đang học hành ra sao? Rồi ông kể cho thầy giáo hay việc vợ bốn đứa con của ông đă ĺa bỏ ông như thế nào. Ông vốn một nhà thầu khoán nên nhiều lúc rất bận rộn. ngày ông phải làm việc tới 16 tiếng đồng hồ. Ông thường xuyên vắng mặt trong gia đ́nh, nền dần dần những người thân yêu cũng trở nên xa cách. Ông buồn cho biết: Tôi rất ao ước sắm sửa cho vợ con tôi mọi thứ tôi từng ước. Nhưng quá mải với công việc làm ăn, nên tôi đă quên mất một điều vợ con tôi đang cần đến, đó họ cần một người cha, một người chồng để yêu thương nâng đỡ họ.

 

Từ câu chuyện trên, chúng ta đi vào đoạn Tin Mừng sáng hôm nay. Chủ đích của đoạn Tin Mừng ấy như thế này: Chúng ta thể quá mải công việc làm ăn, đến nỗi quên mất do khiến chúng ta phải vất vả như thế. Chúng ta thể quá mải khiếm sống đến nỗi quên mất chính mục đích của cuộc đời. Chúng ta trang bị những vật dụng đồng tiền thể mua sắm được, để rồi quên mất tất cả những đồng tiền không thể mua sắm được.

 

Đây cũng chính sự lầm lẫn của Martha được ghi lại qua đoạn Tin Mừng vừa nghe. quá lăng xăng lo chuyện nấu nướng bữa ăn cho Chúa Giêsu đến nỗi đă quên mất rằng Chúa đến nhà t́nh thương chứ đâu phải bữa ăn miễn phí.

 

Thực vậy con người chúng ta gồm hồn xác. Phục vụ vật chất cho thân xác điều tốt. Thế nhưng con người c̣n những nhu cầu, cần đến những phục vụ thiêng liêng cho linh hồn. Chẳng hạn, một người bạn đến chơi không phải chỉ cần đăi đằng họ đủ, nhiều khi cần phải lắng nghe những tâm sự để chia sẻ những khó khăn họ gặp phải. Chính thế Chúa Giêsu đă khen Maria đă chọn phần tốt nhất bởi đă ngồi dưới chân Chúa để đón nhận những điều Ngài giảng dạy.

 

C̣n chúng ta th́ sao? Hiện thời chúng ta đang sống trong một thế giới rất dễ mất cân bằng, chúng ta bận rộn với công việc làm ăn, mải t́m kiếm tiền bạc, để rồi quân mất mục đích của đời ḿnh, quên mất cái nào ưu tiên số một trong cuộc sống, quên mất sự sáng suốt để lựa chọn, quên mất điều ḿnh đang làm do khiến ḿnh làm điều đó.

 

Chúng ta giống như chú vẽ voi, đáng lẽ phải vẽ: con vỏi con voi với cái ṿi đi trước, hai chân trước đi trước, hai chân sau đi sau, c̣n cái đuôi th́ đi sau rốt. Th́ chú lại vẽ: con vỏi con voi, cái đuôi đi trước, hai chân sau đi trước, hai chân trước đi sau, c̣n cái ṿi th́ đi sau chót.

 

quan trọng hơn nữa, đó chúng ta quên mất phần rỗi của linh hồn chúng ta. Bởi như lời Chúa đă phán: Được lời lăi cả thế gian mất linh hồn th́ nào ích lợi ?