S tha th ca Thiên Chúa.

Chủ đề của đoạn Tin Mừng hôm nay đó là t́nh thương tha thứ của Thiên Chúa, nhất là qua h́nh ảnh người cha nhân hậu.

Thực vậy, đây là h́nh ảnh của một t́nh yêu không biên giới và vô điều kiện của Thiên Chúa. Ngài là Cha và chúng ta là con. Làm con th́ có quyền hưởng gia tài của cha. Thiên Chúa luôn tôn trọng quyền tự do của chúng ta nhưng đồng thời mỗi người chúng ta lại phải chịu trách nhiệm về mọi hành vi của ḿnh trước mặt Ngài. V́ tôn trọng quyền tự do của con, người cha đă chia gia tài cho cậu út và để cho cậu ra đi. Nhưng t́nh yêu của người cha luôn đi theo cậu không ngơi, luôn mong chờ cậu trở về. Ngày ngày ông những nóng cùng trông. Cho tới một ngày kia, ông nh́n thấy bóng dáng cậu từ xa thất thểu lê lết từng bước chân. Thế là ông vội chạy về phía cậu, quên đi tuổi già sức yếu của ḿnh, ông lại gạt bỏ khỏi ḷng ḿnh mọi đau buồn về lầm lỗi thất hiếu của cậu. Ông ráng chạy, chạy thật nhanh mà ôm lấy người con yêu dấu, đă chết mà nay lại sống. Rồi ông mở tiệc linh đ́nh để ăn mừng.

Thiên Chúa là thế. V́ là Cha, Ngài luôn trông chờ, sẵn sàng đón nhận chúng ta trở về. Chỉ cần chúng ta biết nhớ lại t́nh thương vô bờ bến của Cha, nhận ra sự dại dột của ḿnh mà ăn năn sám hối. Chúa luôn tha thứ và muốn chúng ta được lănh nhận ơn tha thứ, như một trong những ơn cao đẹp nhất của t́nh yêu Ngài ban cho con người.

Chúng ta cũng nên dừng lại một chút với thái độ của người anh cả, nhờ đó mà hiểu được ư Chúa muốn dạy chúng ta qua dụ ngôn này. Người anh cả trong thời Chúa Giêsu, ám chỉ dân Do Thái. Họ tưởng rằng chỉ họ là trung thành với Thiên Chúa và đáng được Chúa thương, có quyền hưởng gia tài, họ khinh bỉ các dân tộc khác và những kẻ mà lề luật đạo cũ gọi là tội lỗi.

Ngày nay, người công giáo chúng ta cũng nên thật trọng, kẻo lại có cách nh́n và thái độ của đạo cũ, tự coi ḿnh là nắm hết chân lư, có sự trọn hảo đạo đức, rồi khinh chê, xa tránh và thậm chí thù ghét những người không cùng chia sẻ một niềm tin, một lối sống như chúng ta.

Thiên Chúa rất khác chúng ta. Đối với Ngài, mỗi con người là như một khúc ruột của ḿnh. Ngài thương mỗi người, để ư chăm sóc đến mỗi người như chỉ có một không hai trên đời. Nếu chúng ta lỡ lần đường lạc lối, Ngài tạo mọi điều kiện để chúng ta có thể trở về. Và điều kiện duy nhất Ngài đ̣i hỏi chúng ta, đó là tin vào t́nh thương tha thứ của Ngài, để mà dám trở về. Sự trở về của con chiên lạc đem lại niềm vui cho mục tử nhiều hơn niềm vui có chín mươi chín con ở lại trong đàn. Niềm vui tha thứ thật trong ḷng là niềm vui của những người biết và dám sống nội dung của kinh Lạy Cha, lời kinh duy nhất của những công dân đích thực Nước Trời, đó là: Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.