THI HÀNH Ư CHÚA
(CN 26 A; Mt 21, 28-32)
Tôi có xem DVD “lá thư
từ chiến trường” do trung tâm Asia phát hành tháng
5.2008. MC Năm Lộc nói rất dí dỏm: Người
Mỹ khi nói là làm. Nói đánh Irắc là đưa quân vào ngay.
Nói hạ Sađam Hussen là thực hiện ngay. Người
Nhật bản th́ làm xong rồi mới nói. Từ chiến
tranh đến kỹ thuật, họ chế tạo ra
điều ǵ rồi th́ mới cho thế giới biết.
Trung cộng không nói mà làm. Không nói đàn áp mà vẫn
đưa quân đàn áp Thiên an môn, không nói đàn áp Tây
Tạng mà vẫn đưa quân đàn áp. Thế c̣n
Cộng Sản Việt nam th́ thế nào? CSVN đặc
biệt hơn, nói một đàng mà làm một nẻo.
Cả hội trường mấy ngàn người vỗ
tay nồng nhiệt.
Nghe MC Năm Lộc
nói, tôi nhớ đến người con thứ 2 trong phúc
âm Chúa Nhật 26 hôm nay.
Dụ ngôn tŕnh bày hai
thái độ khác nhau của hai người con
trước cùng một yêu cầu của người cha :
-Người con thứ nhất: Lúc đầu
đă từ chối không vâng lời cha. Nhưng sau đó
nghĩ lại nên đi làm vườn nho cho cha. Đứa
con này tượng trưng cho các người thu thuế và
tội lỗi.Tuy đă phạm tội, nhưng sau đó
đă hồi tâm tin theo Đức Giêsu mà quay về với
Thiên Chúa.
-Người con thứ hai: Lúc đầu ngoan ngoăn
vâng lời cha. Nhưng thực tế nó lại không đi
làm vườn nho theo ư cha. Đứa con này có vẻ công
chính, tượng trưng cho các thượng tế và
kỳ mục. Tuy giữ luật Môsê trong từng chi
tiết, nhưng họ lại từ chối không tin Gioan
Tẩy giả, là người đă đến chỉ
đường công chính cho họ, không tin lời Đức
Giêsu.
+ Thưa cha, con đây: câu trả
lời lễ phép của một đứa con ngoan ngoăn
hiếu thảo, sẵn sàng vâng nghe lời cha dạy
bảo.
+ Nhưng rồi lại không đi:
đứa con này mới chỉ vâng lời cha bằng môi
miệng, nhưng ḷng anh ta lại ở xa cha, nên sau đó
đă không đi làm vườn nho theo lời cha dạy. Anh
ta đă có thái độ "ngôn
hành bất nhất", "nói mà không làm", “nói một đàng mà làm
một nẻo”, chứng tỏ anh ta có một đời
sống vụ h́nh thức bề ngoài. Đây là thái
độ đạo đức giả của các
đầu mục Do Thái là các thượng tế và kỳ
lăo.
Người con thứ hai, ám chỉ
những thượng tế, kinh sư và
Pharisêu thời
ấy, là những người tự xưng ḿnh
là đạo
đức, công bằng, trong sạch,
nhưng là thứ đạo đức, công bằng, trong sạch
giả h́nh, bôi bác. Ngoài miệng th́ nói hay lắm,
nhưng không thực thi điều
ḿnh nói. Đó là những người “ngôn hành bất
nhất”: nói mà không làm.
Nhưng tại
sao Chúa lại nói với các thượng tế, kinh sư và
Pharisêu: “Tôi bảo
thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm
sẽ vào nước trời trước các ông”? Bởi
v́ những thượng tế, kinh sư và
Pharisêu khi Chúa giảng
dạy, không chịu nghe, coi thường
lời Chúa, không ăn năn sám hối. C̣n những người thu thuế và gái điếm,
khi được Chúa kêu gọi,
họ đă thành tâm sám hối.
Đức TGM
Giuse Ngô Quang Kiệt đă viết: Giữa
lời nói và việc làm thường có một khoảng
cách rất lớn như giữa lư thuyết với
thực hành, giữa ước mơ với hiện
thực, giữa lư tưởng với thực tại. Nói
th́ dễ nhưng làm th́ khó. Nên người ta dễ rơi
vào thói nói nhiều làm ít, hoặc chỉ nói suông mà không làm,
hoặc c̣n tệ hơn thế khi việc làm mâu thuẫn
với lời nói. Như trường hợp những
người Pharisêu: "Họ nói mà không làm". Trong
những trường hợp ấy, nói về đạo
trở thành phản chứng, làm cho người nghe khó
chấp nhận đạo.
Khi
phê phán thái độ của người Pharisêu, Đức
Giêsu muốn dạy ta đừng nói nhiều, nhưng hăy
làm. Chính việc làm minh chứng đạo thật. Chính
việc làm mới có sức thuyết phục. Lư thuyết
dù có hay có đẹp đến đâu nếu không thực
hiện được th́ cũng vô ích. Giáo lư ai cũng
đă biết cả rồi. Chỉ c̣n thiếu việc
thực hành mà thôi.
Thực ra
những người Pharisêu không phải không làm. Họ có
làm. Nhưng họ làm ǵ cũng muốn phô trương.
Muốn tỏ ra ḿnh đạo đức, họ đeo
lề luật trên trán, trên tay. Đeo rồi, sợ
người khác không nh́n thấy, họ phải "đeo
những hộp kinh thật lớn, may những tua áo
thật dài" để cho mọi người biết
họ yêu mến lề luật, giữ đạo cặn
kẽ.
Thói phô
trương dễ biến thành tự phụ tự măn,
hợm ḿnh. Nên những người Pharisêu "ưa
ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng
ghế đầu trong hội đường, ưa
được người ta chào hỏi ở những
nơi công cộng và được thiên hạ gọi là
thầy".
Bài Phúc âm
dạy cho ta những bài học:
Đức Giêsu rất thẳng thắn và can
đảm.
Dù biết rằng ‘lời thật mất ḷng’ Đức
Giêsu vẫn thẳng thắn và can đảm nói cho các
thượng tế và kỳ mục Do Thái biết họ
đang sai lầm như thế nào. Các thượng tế,
kinh sư, pharisêu, những người đáng kính v́
đạo đức và học thức,những
người đáng trọng v́ chức vụ.Chỉ có cách
ấy mới có hy vọng cứu những con người
ấy ra khỏi t́nh trạng đạo đức gỉa
của họ mà thôi. Noi gương Chúa Giêsu, Đức
Tổng Giám Mục Hà Nội rất thẳng thắn và can
đảm trong bài phát biểu trước UBND thành phố
Hà Nội.
Đức
Giêsu rất tế nhị và tâm lư.
Trước khi đưa ra quan
điểm và lời cảnh cáo thẳng thắn của
ḿnh Đức Giêsu đă đặt câu hỏi (Trong hai
người con ấy, ai đă thi hành ư muốn của
người cha?) và để các thượng tế và
kỳ mục tự trả lời (Người thứ
nhất). Làm như vậy th́ những người
đối thoại ít bị sốc hơn và dễ
chấp nhận lời cảnh cáo của Ngài hơn, v́
họ cảm thấy được Ngài tôn trọng. Trong
bài phát biểu, Đức TGM Hà nội chân
thành bộc bạch nỗi ḷng của một người
Việt Nam yêu nước: “Tôi cũng mong đất
nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự
đoàn kết, thật sự tốt đẹp,
để cho đất nước chúng ta mạnh, đi
đâu chúng ta cũng được kính trọng”.
Chỉ
cần trích một câu trong ngữ cảnh năm câu,
cũng đă thấy trái tim của một nhà tu hành. 1/5
chiếc bánh ḿ, th́ vẫn có chất bột ḿ. 1/5 trái tim th́
vẫn có máu chảy. Chỉ mới nghe một lời chân
t́nh, mà đă cảm được máu yêu nước
đang chảy trong lời nói. C̣n những khi phải nghe
cả một thiên thuyết giảng dông dài về ḷng yêu
nước, mà vẫn thấy rỗng tuếch. (Lư hành
Giả). Đức Tổng đối với tôi và với
nhiều người luôn là một người nhân hậu,
dễ gần và rất yêu thương đoàn chiên của
ḿnh. Tôi cảm phục h́nh ảnh của một vị
chủ chăn cùng đồng lao cộng khổ với
đoàn chiên trong bất cứ hoàn cảnh nào (Vĩnh
Hưng).
Việc làm quan trọng hơn
lời nói.
Chúa phán xét căn cứ vào việc làm chứ không dựa vào lời nói suông. Như Lời Chúa nói
rơ ràng: "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! lạy Chúa!" là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi
hành ư muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà
thôi (Mt 7:21).
Thi hành thánh ư Chúa cách âm
thầm
Khi phê phán
người Pharisêu, Đức Giêsu muốn cho môn đệ hăy
thực hành đạo trong kín đáo: "Khi làm việc
lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô
trương cho thiên hạ thấy. . . Vậy khi bố thí,
đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn
đạo đức giả thường biểu diễn
trong hội đường và ngoài phố xá, cốt
để người ta khen. Thầy bảo thật anh em,
chúng đă được phần thưởng rồi. C̣n
anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay
phải làm, để việc anh bố thí được
kín đáo. . . Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm
như bọn đạo đức giả: chúng thích
đứng cầu nguyện trong các hội
đường, hoặc ngoài các ngă ba ngă tư, cho
người ta thấy. . . C̣n anh, khi cầu nguyện, hăy
vào pḥng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha
của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha
của anh, Đấng thấu suốt những ǵ kín đáo,
sẽ trả lại cho anh" (Mt 6,1-6).
Âm thầm làm việc
đạo đức là dấu chỉ ḷng mến Chúa chân
thực. Ḷng mến Chúa chân thực sẽ dẫn
đến thái độ khiêm tốn, biết luôn chọn
chỗ hèn kém, biết kính trọng người khác và luôn
biết phục vụ anh em.
Trong
bài đọc II, thánh Phaolô mời
gọi chúng ta hăy noi gương Đức Giêsu. Người
đă từ bỏ tất cả để thực hiện thánh ư Chúa Cha. Khi hoàn thành chương tŕnh của Chúa Cha, không những Người đem lại
hạnh phúc cho loài người, mà bản thân Người cũng
được
Chúa Cha tôn vinh.
Lạy
Chúa, xin cho con biết từ bỏ ư riêng để
luôn thực thi ư Chúa. Xin cho con biết
yêu mến Chúa không phải chỉ bằng lời nói mà c̣n bằng
việc làm.
B́nh An