Trong cuộc chiến khốc liệt giữa Pháp và Đức năm 1870, tại một bịnh viện Pháp, có một thương
binh vốn là sĩ quan
người Đức
đang bị bắt làm tù
binh. Một hôm, bác sĩ cho biết
anh sẽ không qua khỏi v́ vết thương
ngày càng trầm trọng. Viên sĩ quan
tỏ ra bất cần một cách ngạo nghễ và can đảm chờ đợi cái chết.
Chị y tá nữ tu Ḍng
Nữ Tử Bác Ái Vinh
Sơn vốn chăm sóc anh
từ lâu, ân cần
ngỏ ư khuyên anh nên xin
gặp một vị linh mục
để dọn ḿnh trước khi chết. Anh nhận ḿnh là người Công giáo nhưng
đă bỏ đạo từ lâu, nên một
mực từ chối lời đề nghị chân thành này.
Chị nữ tu vẫn dịu
dàng nói:
- Nếu vậy, tôi sẽ cầu nguyện xin Chúa cho ông mau hồi tâm trở về với Người.
Viên sĩ quan mỉa mai:
- Chỉ cực nhọc vô ích mà thôi!
Chị nữ tu vẫn kiên nhẫn
thuyết phục:
- Thú thật với ông, đă 16
năm nay, các chị em trong Ḍng vẫn luôn cầu nguyện
cho một người trở về cùng Chúa.
Viên sĩ quan ngạc nhiên:
- 16 năm rồi cơ à? Thế
người được các chị cầu nguyện
chắc phải là ân nhân của nhà Ḍng?
Chị nữ tu trả lời:
- Cách đây rất lâu, mẹ tôi là
người hầu cho một nữ Nam tước
người Đức. Trong một lần tôi tới
thăm mẹ, bà Nam tước biết tôi là nữ tu nên
đă xin cầu nguyện cho con trai bà. Anh đă mất
đức tin, sống phóng túng, đam mê danh vọng và quyền
lực. Đă 16 năm qua, tôi và cả nhà Ḍng vẫn luôn
cầu nguyện cho anh.
Người sĩ quan gặng
hỏi:
- Thế mẹ của chị có
phải là bà Béate không?
Chị nữ tu vô cùng ngạc nhiên:
- Nhưng tại sao ông lại
biết tên mẹ tôi?
Đến đây th́ viên sĩ quan
nghẹn ngào thú nhận:
- Thưa chị, tôi chính là Nam
tước Charles, con trai của nữ Nam tước mà
mẹ chị đă tận tụy hầu hạ bấy
lâu. Chính tôi là người mà chị và Nhà Ḍng đă cầu
nguyện cho suốt 16 năm qua.
***
Có nhiều người
sống như không bao giờ phải chết. Có nhiều
người sống như thể trái đất sẽ vô
tận. Có
nhiều người sống như thế gian này đă là
thiên đàng. Họ bị ru ngủ bởi những hoan
lạc trần thế. Trái tim họ “ra nặng nề, v́
chè chén say sưa”.
Họ bị ch́m ngập trong những tính toán làm ăn, lo
toan cho cuộc sống hiện tại, mà quên t́m lẽ
sống thật. Họ bị cuốn hút bởi đam mê
danh vọng, quyền lực mà quên đi có những cái
bất ngờ sẽ đến. Viên sĩ quan trong câu
chuyện trên đây là một điển h́nh.
Cuộc sống con người không thiếu những
bất ngờ:
Có những bất ngờ thú vị làm cho chúng ta vui
sướng khôn nguôi. Có những bất ngờ bi thảm
khiến chúng ta đau khổ tột cùng.
Mùa Vọng nhắc lại lần đến đầu
tiên của Con Thiên Chúa, và kêu gọi chúng ta chuẩn bị
lần đến cuối cùng của Người. Ngày
đó khi nào xảy đến, chẳng ai biết được.
Nó đến bất ngờ như “chiếc lưới
chụp xuống mọi người sống trên mặt
đất” (Lc 21,35). Giữa hai lần ấy, có biết
bao lần Người bất ngờ đến. Đó là
ngày tận cùng của mỗi người chúng ta.
Mùa Vọng là mùa Tỉnh thức
Nếu chúng ta luôn “Tỉnh thức và cầu nguyện” (Lc
21,36), luôn sẵn sàng và thanh thoát, th́ việc Người
đến sẽ là một bất ngờ thú vị. Ngày
đó, chúng ta sẽ không phải “lo lắng hoang mang
trước cảnh biển gào sóng thét” (Lc 21,25), chúng ta
sẽ không “sợ hăi đến hồn xiêu phách lạc” (Lc
21,26), nhưng sẽ “đứng thẳng và ngẩng
đầu lên” (Lc 21,28), v́ chúng ta sắp được lănh
ơn cứu độ.
***
Lạy Đức Kitô, ngày Chúa đến như vị Thẩm Phán, vũ trụ này sẽ xáo trộn sâu xa; nhưng xáo trộn kinh khủng nhất lại chính là xáo trộn trong cơi ḷng. Xin cho chúng con biết “tỉnh thức và cầu nguyện”, để tâm hồn luôn sẵn sàng và thanh thoát, hầu khi Chúa đến sẽ là giây phút được mong đợi, và là một cuộc hạnh ngộ đầy hoan lạc và yêu thương. Amen!
Thiên Phúc