Trống vắng

Một du khách từ thánh địa trở về kể lại rằng: Ngày nọ lúc ông đang ngồi trên một bờ giếng, th́ một phụ nữ Ả Rập, vai mang một cái thùng, tay cầm một cuộn dây quấn lại tṛn như một quả cầu, với một chiếc gàu nhỏ bằng da. Đến nơi, chị cột dây vào gàu và thả xuống giếng, rồi kéo lên và đổ nước vào thùng. Khi đă đầy thùng, chị liền rời khỏi giếng và trở về nhà.

 

Lúc sau, một người đàn ông xuất hiện. Anh chẳng có ǵ để múc. Và thế là v́ quá khát, anh bèn ḅ xuống đất, liếm những giọt nước, mà người phụ nữ đă đổ trào ra. Câu chuyện đơn giản trên sẽ giúp chúng ta hiểu điều mà người phụ nữ Samaria đề cập đến qua đoạn Tin Mừng hôm nay.

Chị ta nói với Chúa Giêsu:

-         Thưa ông, ông không có gàu để múc, mà giếng th́ lại sâu, thế th́ ông kiếm đâu ra nước hằng sống.

Và Chúa Giêsu đă cắt nghĩa cho chị ta hiểu rằng Ngài không định nói đến thứ nước vật chất, làm dịu đi cơn khát thông thường, mà là thứ nước thiêng liêng, làm dịu đi cơn khát tâm linh. Ngài nói:

-         Ai uống nước này vẫn c̣n khát, nhưng ai uống nước Ta ban sẽ chẳng khát bao giờ nữa.

 

Như thế Chúa muốn nói: Về mặt thể xác, tất cả chúng ta đều bị khát thế nào, th́ về mặt tâm linh, tất cả chúng ta cũng bị khát như vậy.

 

Tuy nhiên, sự khát tâm linh này là ǵ? Đâu là sự trống rỗng bên trong mà chúng ta đă từng cảm nghiệm… Các tác giả Cựu Ước đă nói về điều này như là một cơn “khát Chúa”. Chẳng hạn thánh vịnh 42 th́ nói:

-         Như nai khát mong t́m suối mát, hồn con cũng mong đợi Ngài như thế.

Tiên tri Isaia thuật lại lời Chúa:

-         Tất cả mọi kẻ khát hăy đến cùng ta.

 

C̣n tiên tri Giêrêmia th́ sánh ví Chúa như gịng suối trong. Cơn khát mà tất cả chúng ta đều cảm thấy là cơn khát Chúa. Đây là một cơn khát nội tâm mà mọi người đều có thể cảm nghiệm được như lời thánh Augustinô:

-         Tâm hồn chúng con được tạo nên cho Chúa và nó sẽ c̣n khắc khoải cho đến khi nào được nghỉ yên trong Chúa.

 

Thế nhưng, nhiều người thời nay đang cố gắng t́m cách thỏa măn cơn khát tâm linh này bằng những thứ khác không phải là Chúa. Chẳng hạn như tiền bạc, danh vọng, lạc thú. Họ hành động như cho đứa bé đang khóc một cục kẹo để nó nín. Tuy nhiên kinh nghiệm cho hay dùng vật chất để làm thỏa măn cơn khát thiêng liêng chẳng khác nào dùng muối để giải tỏa cơn khát thể xác. Càng uống lại càng khát thêm. Nơi trái tim mỗi người đều ẩn dấu một con khát mà không gịng nước nào có thể thỏa măn nổi, một nỗi khắc khoải mà không sự thành công nào có thể giập tắt được, một sự trống rỗng mà không của cải vật chất nào có thể lấp đầy được. Điều đó dẫn chúng ta tới kết luận của đoạn Tin Mừng hôm nay:

 

Chỉ có Chúa mới thỏa măn được cơn khát trong tâm hồn chúng ta. Và chỉ một ḿnh Ngài mới lấp đầy khoảng trống trong cuộc đời chúng ta, bởi v́ như lời Ngài đă xác quyết: Ai uống nước Ta ban th́ sẽ chẳng khát bao giờ.