Trong Thánh Thần và Chân Lư

Trong một câu chuyện ngụ ngôn "Những Sinh Vật của Thói Quen", kể rằng có hai vợ chồng bác nông dân kia cảm thấy cần phải sửa chữa cái chuồng gia súc cũ. Nóc chuồng th́ dột, một vài tấm ván ghép tường bị mục, c̣n sàn chuồng bằng đất lại lồi lơm nên bị đọng nước mỗi khi trời mưa. Thế rồi chuồng mới được xây lên và chuồng cũ bị phá hủy trước khi mùa đông đến.

 

Sáng hôm sau, trước khi đi phố mua thêm đồ dùng, bác cho gia súc ra đồng cỏ và để cửa chuồng mở pḥng hờ nhỡ khi thời tiết đổi xấu. Mà thật, thời tiết trở nên xấu thậm tệ. Nhiệt độ xuống thấp dần, mưa bắt đầu rơi và nước mưa chuyển thành băng. Bác nông dân cảm thấy rất vui khi nghĩ mấy con vật giờ đang được ấm áp trong căn chuồng mới. Khi bác về tới nhà liền đi thẳng ra chuồng thú vật, nhưng căn chuồng trống rỗng chẳng có con vật nào cả. Bác vội chạy ra ngoài t́m kiếm và thấy một cảnh thật lạ lùng. Đó là mấy con vật trông thật tội nghiệp, chúng nép vào với nhau và trên lưng chúng th́ phủ đầy băng tuyết; đồng thời chúng lại đứng trên cái nền chuồng cũ, cảnh ấy thật là Những Sinh Vật của Thói Quen.

 

Chúng ta thờ Chúa không phải chỉ làm những việc theo thói quen như đi nhà thờ hay đọc kinh nhưng phải thờ Chúa trong cả đời sống chúng ta.

 

Vào thời Chúa Giêsu th́ người Samaritanô là những người xưa ly khai và tách ḿnh khỏi dân tộc Do thái. Không như người Do thái thờ Thiên Chúa tại đền thờ trên núi Sion ở Giêrusalem, người Samaritanô đă thờ Chúa Trời tại đền thờ trên núi Garizim. Bởi đó phụ nữ kia đă nói với Chúa Giêsu: "Tôi thấy Ngài là một tiên tri, vậy xin Ngài hăy nói với tôi tại sao cha ông chúng tôi thờ Chúa Trời trên núi này trong khi những người Do thái các ông lại nói phải thờ tại Giêrusalem?" Chúa Giêsu trả lời: "Hăy tin Ta, v́ khi giờ đến th́ người ta không c̣n thờ phượng Chúa Cha trên núi này hay tại Giêrusalem... Nhưng khi giờ đến, mà thật sự nó đă đến rồi, th́ những người thật sự thờ Thiên Chúa sẽ tin thờ Chúa Cha trong tinh thần và chân lư; đó chính là điều Chúa Cha muốn" (Jn 4:20, 21, 23).

 

"Thờ Chúa Cha trong tinh thần và sự thật", qua những lời đó Chúa Giêsu đă hướng quan niệm về việc thờ phượng Thiên Chúa từ nơi chốn sang tính cách. Tức là việc tôn thờ Thiên Chúa hệ tại không phải là "ở đâu" nhưng là "thế nào". Người ta sẽ không c̣n cho rằng Thiên Chúa chỉ ẩn ḿnh trong những bức tường của đền thờ thế gian, hay Ngài chỉ quanh quẩn đâu đấy như trên đỉnh núi chẳng hạn. Thật sự, người ta sẽ thờ Chúa trong tinh thần và chân lư, và Nhà của Chúa được t́m thấy trong tâm hồn con người. Người ta không dựa vào thói quen nhưng mặc lấy tinh thần của Chúa.

 

Thánh Phaolô đă nhắc nhớ chúng ta phải tẩy sạch một số thói quen. Ngài nói, "Anh em hăy vất bỏ tất cả những ǵ thuộc về thế gian: gian dâm ô uế, đam mê sai trái, dục vọng xấu xa, tham lam ăn uống, giận dữ, nóng nảy, thù hận, chửi thề và ngôn từ lăng loàn... anh em hăy dứt khoát với mọi thói quen ấy" (Col 3:5-7). Kể cũng lạ, v́ có rất nhiều trong chúng ta đi nhà thờ, đọc Thánh Kinh, bàn về đạo lư nhưng vẫn cứ để cho những tính xấu ấy làm chủ đời ḿnh.

 

Hơn nữa, Thánh Phaolô nói rằng chúng ta cần phải thay đổi những tập quán xấu bằng những tập quán tốt. Ngài nói, "Hăy mặc lấy, hỡi những người được Chúa tuyển chọn, ḷng quan tâm trắc ẩn, tốt lành, khiêm nhường, quảng đại, nhẫn nại, chia sẻ nỗi buồn, tha thứ mọi lỗi lầm anh em xúc phạm tới ngươi, và trên hết hăy mặc lấy t́nh yêu" (Col 3:12-14).

 

Xin cho chúng con thật sự thờ Chúa trong tinh thần và chân lư, trong cả cuộc sống chúng con.