Yêu theo cách của người ḿnh yêu

Trên đường đi Giêrusalem, cách thành thánh 3 cây số, Chúa Giêsu ghé lại Bêtania, nơi ở của Mácta, Maria và Lagiarô, một gia đ́nh mà Ngài rất quen thân và vẫn thường lui về nghỉ ngơi trong những dịp thi hành sứ vụ tại thủ đô. Không có nơi nào tính cách nhân loại mà Luca chủ trương phác hoạ được diễn tả trọn vẹn hơn ở đây, trong khung cảnh đầm ấm của gia đ́nh, mà cũng khó gặp được một bức hoạ tâm lư sống động hơn ở đây. Có người tưởng tượng rằng Mácta là người khô khan nhưng cương nghị và đắc lực, c̣n Maria th́ đôn hậu, đa cảm và lười. Thật ra cả hai chị em đều có những đức tính đáng khen. Cả hai đều yêu kính Chúa Giêsu và ước ao làm vui ḷng Chúa. Nhưng trong dịp này v́ ḷng nhiệt thành phục vụ, Mácta đă làm việc quá nhiều để sửa soạn một bữa ăn ngon. C̣n Maria v́ trực giác hơn được điều Chúa muốn nên cứ ngồi dưới chân Chúa mà nghe lời Nguời dạy. Nàng biết Ngài mong ước được mạc khải chính ḿnh, muốn ban cho họ những sứ điệp từ trời, không phải v́ lợi ích cho Ngài, mà v́ phần rỗi của nhân loại. Bởi vậy, theo nghệ thuật tiếp khách, nàng phải để ư đến ư muốn của vị khách trước. Trong việc tiếp đăi Thầy, nàng đă làm được việc lớn hơn chị nàng.

 

“Mácta tất bật lo việc phục vụ”. Nàng bù đầu với nhiều công việc ḿnh muốn làm. Một kẻ theo Chúa có thể cố gắng thái quá, đôi khi điều đó bị thúc đẩy do cảm giác tự tôn và kiêu hănh. Điều đó đă khiến cho người ta cáu kỉnh như Mácta khi nàng chỉ trích em ḿnh, làm giảm giá em ḿnh trước mặt vị khách của cả hai, v́ câu nàng nói với Chúa ngụ ư trách cả Chúa nữa: “Em con để con một ḿnh phục vụ mà Thầy không quan tâm sao?”.

 

Đáp lại Chúa tỏ ḷng ưu ái bằng cách thân mật gọi tên nàng, nhưng trách nhẹ tinh thần của nàng và bày tỏ nguồn gốc của tinh thần ấy: “Mácta! Mácta! Con băn khoăn lo lắng về nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đă chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi”. Ư Ngài muốn nói: không cần phải một bữa ăn thịnh soạn, một vài món cũng đủ rồi, nhưng có một điều cần thiết, điều ấy Maria đă chọn.

 

Chúng ta thử t́m những bài học nơi đây: Nó bày tỏ sự va chạm giữa những tính t́nh khác biệt

Có người th́ tự nhiên hăng hái hoạt động, lại có người khác ưa trầm tĩnh. Thật khó cho một người năng nổ hiểu một người chỉ thích ngồi yên để trầm tư mặc tưởng. Ngược lại, người trầm tư mặc tưởng lại thường khinh dể những người cứ luôn tay luôn chân. Không có vấn đề phải trái ở đây. Thiên Chúa đă không dựng nên mọi người giống nhau. Thiên Chúa cần có những người như Maria, nhưng Ngài cũng cần những người như Mácta, và cả hai người đó đều phục vụ Chúa. Không ai được độc quyền phục vụ Chúa hay chủ trương rằng chỉ có cách ḿnh phục vụ mới là chính đáng.

 

Trong một cuộc lễ trọng, trên bàn thờ chưng đầy hoa nến, một cây nến được cắm giữa chậu hoa, đến cuối lễ, cây nến cháy hao dần và sức nóng toả ra làm các cánh hoa rũ rượi cụp xuống. Hoa than thở với nến: Chị và chúng em cùng phụng thờ Chúa, sao chị lại đốt rụi chúng em!

 

Nhưng ở đây c̣n có một bài học nữa: Bài học về một thứ ḷng tốt sai lầm Hăy nghĩ đến chỗ Chúa Giêsu đang đi đến khi chuyện này xảy ra. Ngài đang trên đường đến Giêrusalem. Toàn thể hồn xác Chúa đang lâm vào một cuộc chiến đấu nội tâm để làm cho ư muốn của Ngài hiệp nhất với ư muốn của Chúa Cha. Khi Chúa Giêsu tới gia đ́nh này, đó là một ngày trọng đại cho họ. Để mừng ngày trọng đại này, Mácta rất muốn thực hiện một điều tốt nhất mà gia đ́nh có thể thực hiện được. V́ thế nàng chạy ngược chạy xuôi, nấu nướng, và đó chính là điều Chúa Giêsu không muốn. Ngài chỉ muốn một điều là được yên tĩnh. Với h́nh ảnh thập giá ở trước mặt cùng một sự căng thẳng trong tâm hồn, Ngài đă rẽ bước về Bêtania để t́m một chỗ lặng lẽ nghỉ ngơi, dầu chỉ được một hai tiếng đồng hồ, để tránh xa đám đông dân chúng quá nôn nao đ̣i hỏi, và để có thể chia sẻ tâm t́nh với bạn thân để ḷng vơi đi nỗi căng thẳng. Đó là điều Maria đă đem đến cho Ngài và đó cũng là điều mà Mácta v́ ḷng tốt đă làm hết sức để phá đi. “Chỉ một việc cần” câu ấy có thể có ư “Ta không muốn một bàn đầy thức ăn, Ta chỉ cần một món thật đơn giản”. Maria hiểu, c̣n Mácta th́ không hiểu được. Đây là một trong những khó khăn của cuộc đời. Thường th́ chúng ta muốn tử tế với mọi người, nhưng tử tế theo cách của chúng ta. Nếu cách thế của chúng ta không được thừa nhận, chúng ta cảm thấy dễ phật ḷng tưởng rằng người ta không trọng ḿnh.

 

Nếu chúng ta đang cố gắng ăn ở tốt với người khác, trước hết chúng ta phải hiểu ư của người mà ḿnh muốn giúp đỡ, rồi chúng ta phải quên những chương tŕnh của ḿnh và chỉ nghĩ đến điều mà người đó đang cần.

 

Trong lịch sử nước Mỹ, trong những ngày đen tối nhất của cuộc nội chiến Nam Bắc, Lincoln viết thư mời ông bạn cũ ở xứ Illinois tới Washington để thảo luận vài vấn đề. Ông bạn tới Bạch cung và Lincoln nói với ông trong mấy tiếng đồng hồ về tờ thông báo ông định công bố để thủ tiêu chế độ nô lệ. Tổng thống ôn lại tất cả các lư lẽ bênh vực cho các đạo luật ấy và những lư lẽ phi bác lập trường đối nghịch. Ông lại đọc cả những bức thư và bài báo viết về vấn đề đó, trong đó nhiều người trách ông chần chừ chưa phế bỏ chế độ nô lệ, lại có những bài chỉ trích v́ ông có ư tiến hành việc ủng hộ chế độ nô lệ. Sau khi hăng hái nói một hồi lâu. Lincoln bắt tay ông bạn già, chúc ông ta b́nh an và tiễn ông ta trở về Illinois, chẳng hỏi ư kiến ǵ hết. Lincoln đă nói, đă trút bỏ những suy nghĩ đang đè nặng trong ḷng ông, như vậy đầu óc ông được sáng suốt. Ông bạn già kể lại: “Khi Lincoln nói xong rồi, ông ấy b́nh tĩnh hơn”. Lincoln chỉ cần một người bạn thân biết nghe ông nói và hiểu ḷng ông để ông trút bầu tâm sự của ông thôi.

 

Chúa Giêsu yêu thương Mácta và Mácta cũng yêu mến Chúa, thế nhưng khi Mácta tỏ ḷng tốt, th́ lại chỉ tốt theo cách của nàng, điều mà thực sự không tốt với Đấng mà tâm hồn đang khao khát sự yên tịnh, sự thân mật. Chúa Giêsu yêu Maria v́ Maria yêu Chúa, Maria cũng hiểu biết Chúa nữa.