Hành tŕnh đức tin

Truyện kể trong một khu rừng kia có con cáo mù bị lạc đường. Đamg lúc lo âu sốt ruột, đột nhiên nghe tiếng bước xa xa đến gần, con cáo vội vàng hỏi trong vui sướng: - Chào anh bạn, xin hỏi đường về nhà tôi đi bằng cách nào?

- Anh không thấy đường sao?

- Thấy th́ c̣n hỏi anh làm ǵ

Đối phương lần chần một chút rồi trả lời: - Được rồi, anh đi với tôi.

Con cáo đi sau lưng anh bạn ấy, bảo sao nghe vậy. Đi không bao lâu, hai đứa tập tễnh tiến vào ngơ cụt, đi măi mà không ra khỏi đó, cuối cùng con cáo chịu không nổi phải thốt lên: - Anh dẫn đường nhưng rốt cuộc anh dẫn như thế nào đấy chứ?

Hồi lâu, chỉ nghe đối phương biết lỗi nói: Xin lỗi bởi v́ tôi cũng mù như anh vậy

(Hàn Lâm Tử)

Câu chuyện trên cho ta thấy con cáo mù rất muốn t́m đường về nhà, chắc chắn là nó rất lo lắng bối rối và sợ lắm. Khi gặp được người bạn dẫn đường th́ cáo mừng lắm, nhưng cuối cùng th́ cả hai đều bị đi vào ngơ cụt v́ không có ai thấy ánh sáng thấy đường để mà đi. Trong cuốc sống rất có thể chúng ta đang là một con cáo mù, v́ không biết mở mắt ra để đón lấy ánh sáng. Chúng ta không khác ǵ dân thành Giêrusalem xưa, trong cùng một cảnh ngộ mà các nhà đạo sĩ từ phương xa lại nh́n thấy ánh sáng để đi t́m Đấng Cứu Thế. C̣n họ th́ lo măi mê yêu đời, sống cuộc sống hưởng thụ, vui chơi với tất cả tiện nghi, một cuộc sống không thiếu thốn sự ǵ. Ngày nay với nên khoa học tiên tiến, đưa con người đến ánh sáng hiện đại nhưng lại đẩy họ vào ánh sáng tội lỗi; biết những nơi ăn chơi thác loạn mà không bao giờ t́m tới nhà thờ, ham thích nhảy múa ca hát mà không bao giờ biết dùng lời kinh cầu nguyện dâng lên Chúa. Các đại gia dám bỏ ra hàng triệu dollar để ăn chơi trác táng, mà không dám bỏ ra 500 đồng để làm việc bác ái... rất nhiều, c̣n rất nhiều việc làm của chúng ta đang ở trong bóng tối, ngôi sao sáng của Chúa vẫn đang sẵn sàng chiếu tỏa ánh sáng, chỉ cần chúng ta đừng vô t́nh, đừng dửng dưng nữa mà hăy quyết tâm bằng cả thiện chí đứng lên và bước ra khỏi đời sống tầm thường đó, cùng đi với các đạo sĩ theo ánh sao lạ dẫn đường t́m Đấng Cứu Thế.

Con cáo mù không về nhà được v́ người bạn dẫn đường cũng bị mù. Nhiệm vụ truyền giáo là công việc của tất cả những người Kitô hữu, đó là dẫn mọi người "bị mù" t́m gặp ánh sáng Chúa Kitô. Con đường truyền giáo hoàn toàn không dễ như ta tưởng, nếu không khéo ta cũng giống như người bạn của con cáo mù, không những đưa bạn về không được mà cả ḿnh cũng không thể về. Điều cần thiết là mỗi người chúng ta phải là ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và trong tâm hồn những người thiện chí v́ như Chúa Giêsu đă nói: "Các con là ánh sáng trần gian" (Mt 5, 14). Khi nghe câu nói đó, tôi nhận ra ngay một điều là Thiên Chúa muốn gởi đến cho chúng ta một thông điệp truyền giáo và ngay lúc này chúng ta phải là muối là ánh sáng.

Ánh sáng Tin Mừng đă được rao giảng hơn 2000 năm, nhưng cánh đồng truyền giáo vẫn c̣n bao la bát ngát. Đặc biệt là trong cánh đồng truyền giáo ở Việt Nam, c̣n rất nhiều người đang ṃ mẫm t́m đường đi. Do đó, chúng ta phải là ngôi sao dẫn đường cho anh chị em lương dân, ở giữa họ với một con tim cởi mở và yêu thương. Nhất là qua đời sống hàng ngày họ sẽ t́m gặp được Hài Nhi trong hành động của chúng ta.

Chúng ta cũng rất dễ rơi vào thái độ dửng dưng với lời kêu gọi của Giáo hội, cứ nghĩ nếu ta không làm th́ vẫn c̣n người khác làm. Nếu ai cũng nghĩ như ta th́ làm ǵ có các nhà truyền giáo, làm ǵ có hạt giống Tin Mừng nào được gieo ở Việt Nam và chúng ta vẫn là con cáo mù vẫn chưa t́m được đường về nhà. Nhưng ngược lại, nếu tất cả các tín hữu Việt Nam nghe theo lời mời gọi truyền giáo, và mau mắn đáp trả th́ Hội Thánh Chúa đă có những bước tiến rất xa. Vậy ta hăy ư thức ḿnh vẫn là một hạt cát quan trọng trong sa mạc truyền giáo của Chúa.

Lạy Chúa, xin giúp con trở thành một ánh sao soi đường, dẫn lối cho những người xung quanh trên bước đường t́m gặp Chúa.