CHÚA NHẬT XXV TN (Năm A)
Mt 20, 1-16a
GIỜ THỨ HAI MƯƠI LĂM
Trong số
tiểu thuyết của Georghiu, có hai tác phẩm đáng
kể và hay nhất, là Lối thoát cuối cùng và Giờ
thứ hai mươi lăm. Tác giả nói lên những
đau khổ, những hệ lụy của con
người, kéo lê thân phận v́ chế độ tàn
bạo, v́ những guồng máy chính quyền. Tác giả
thất vọng v́ giờ thứ hai mươi lăm là cái
giờ đă quá muộn để có thể làm ǵ,
để có thể cứu gỡ, cũng quá muộn
để sống và để chết.
Cuốn
tiểu thuyết nầy đặt lại tận căn
con người thế kỷ XX, sự hững hờ vô tâm
vô t́nh đối với tha nhân và sự độc ác dă man
của con người. Sự đe doạ rô-bốt-hoá xă
hội cũng như những chế độ độc
tài kiểu Hitler, cả nền dân chủ ra vẻ hồn nhiên kiểu Mỹ
đều bị ông tố giác. Hăy nghe những tiếng kêu
uất ức của nhân vật chính Johan Moritz: ”Cả
đời tôi, tôi có ao ước ǵ nhiều đâu: được làm
việc, có nơi để tôi và vợ con che nắng che
mưa và có cái bỏ vào bụng. V́ những cái đó mà các
anh bắt tôi ư? Người Rumani phái cảnh sát tới
đọc lệnh trưng thu tôi – như người ta
trưng thu đồ đạc thú vật vậy! Tôi
để mặc họ trưng thu. Tay tôi không một
tấc sắt và tôi cũng không thể chống lại nhà
vua hoặc cảnh sát có đủ súng trường súng ngắn
trong tay. Họ cho rằng tên tôi là Jacob, chứ không phải
Gioan như mẹ tôi đặt cho ngày rửa tội.
Họ nhốt tôi chung với người Do Thái trong
một trại rào kẽm gai – như với súc vật – và
đă ép tôi làm việc khổ sai. Chúng tôi đă phải
ngủ như bầy gia súc với cả đoàn thú
vật, phải ăn uống với cả đoàn thú
vật, uống trà với đoàn thú vật và tôi
đợi ngày bị đem đi ḷ mổ như lũ gia
súc. Những người khác đă phải đi ḷ sát sinh.
Tôi vượt ngục. Chính v́ vậy mà các anh bắt
giữ tôi ư? V́ tôi vượt ngục trước khi
bị đem vào ḷ sát sinh? Người Hungary cho rằng tên
tôi không phải là Jacob, mà là Gioan và họ bắt tôi v́ tôi là
người Rumani. Họ đă tra tấn và làm tôi đau
đớn, rồi bán tôi cho ngừơi Đức.
Người Đức cho rằng tên tôi không phải là
Jacob, mà cũng chẳng phải là Gioan, mà là Ianos và họ
lại tra khảo tôi lần nữa, v́ tôi là người
Hungary. Thế rồi một viên đại tá đến và
nói với tôi rằng tên tôi chẳng phải là Jacob, Iankel mà
là Gioan và ông bắt tôi nhập ngũ. Truớc tiên ông ta
đo đầu tôi, đếm răng tôi và lấy máu tôi
cho vào mấy ông thủy tinh. Tất cả những cái
đó để chứng minh tôi có một cái tên khác ngoài tên
mẹ tôi đă đặt cho khi rửa tội. Chính v́
điều ấy mà các anh bắt tôi ư? Khi làm lính, tôi
đă giúp các tù nhân người Pháp vượt ngục. Ví
điều ấy mà các anh bắt tôi ư? Khi chiến tranh
kết thúc và tôi ngỡ ḿnh cũng được quyền
hưởng hoà b́nh, th́ người Mỹ lại
đến và đă cho tôi kẹo sôcôla và đồ ăn
của họ, rồi chẳng nói chẳng rằng,
tống tôi vào nhà tù. Họ gửi tôi đến
mười bốn trại, chẳng khác nào bọn trộm
cướp nguy hiểm nhất trên thế giới. Và
giờ đây tôi muốn biết: tại sao?. Sau cùng anh ta
được minh oan. Lúc anh sắp ra về, viên sĩ quan
Mỹ Lewis muốn chụp một tấm h́nh cả gia
đ́nh Iohann Moritz. Trước khi bấm máy, Lewis luôn
miệng bảo Moritz: “Cười lên đi, cười
đi, cười đi...!”. Nhưng anh chàng Moritz đáng
thương vẫn cứ trơ ra không thể cười
được. Thực ra anh ta rất muốn nở
một nụ cười, nhưng không làm được
v́ anh đă quên không c̣n biết cười ra làm sao nữa!
Tác giả dùng câu đó để chấm đứt câu
chuyện.
Thời gian gần đây, ngày càng có nhiều cuộc
đ́nh công với quy mô ngày càng lớn xảy ra ở các
công ty tư nhân, nhất là các công ty có vốn 100%
nước ngoài. Lư do chính là việc bóc lột sức lao
động, mà không có đền đáp tương ứng,
đẩy công nhân vào chỗ suy kiệt thể lư. Công nhân
bị đối xử như những rô-bốt, mà
chủ nhắm mắt khai thác tối đa, có khi c̣n bị
trắng trợn lăng nhục, lợi dụng sự non
yếu và c ̣n nhiều kẻ hở chết người trong
luật lao động, để tăng ca tăng kíp, thêm
vào đó những thiếu thốn về t́nh cảm – xa
nhà, không có thời giờ để gặp gỡ, t́m
hiểu – đă dẫn đền trầm cảm, rối
loạn tâm lư và không ít trường hợp dẫn
đến hành động liều lĩnh trong cuộc sống,
trong t́nh cảm, khiến tương lai vốn mù mịt,
lại thêm tối tăm. Những cán bộ công đoàn th́
nhận lương (và
nhiều ưu đăi) của giới chủ, nên thay v́ bênh
vực công nhân nghèo khổ bị bóc lột, th́ phần
lớn lại bênh vực giới chủ. Ở
nước ngoài, những vụ đ́nh công băi thị
chủ yếu v́ các mục tiêu chính trị, đ́nh công
ở đây lại chỉ là đấu tranh để có
được miếng ăn chính đáng từ công
việc nặng nhọc và đồng lương chết
đói. Chỉ muốn công bằng tương đối,
bằng ấy thôi mà đă khó lắm thay. Một ngày rơ ràng
có hai mươi bốn tiếng, nhưng giới chủ
trên thực tế đă tính toán giờ lao động sang
giờ thứ hai mươi lăm. Tức nước
vỡ bờ. Một xă hội đang bị phi nhân bản
hoá, phi đạo đức hoá, chứ không phải
chỉ tục hoá. Không lạ ǵ ngày càng chồng chất
cả về chất lẫn lượng những vụ
việc vượt qua tưởng tượng của
những người c̣n chút lương tri và quan tâm về
tiền đồ đất nước, chỉ có thể
nghĩ rằng chúng thuộc về một phạm trù
đạo đức khác, xa lạ, phi luân, bất nhân, tha
hoá, đáng khóc
than: giờ thứ hai mươi lăm! Gia tài bà mẹ
của Johan Moritz để lại cho con, - một cái tên,
gốc tích và truyền thống ngàn năm của ḍng
họ - đă bị xóa
bỏ, thay thế, rồi lại xóa đi và biến đổi
hoàn toàn khác theo ư thích của những chủ nhân mới,
vừa lai căng, vừa tạp nhạp, sùng ngoại và
sẽ sản sinh, h́nh thành một thế hệ ‘nửa
người nửa ngợm nửa đười
ươi’ (Nguyễn Công Trứ). Làm sao có thể
cười được!
Nếu
nhiều người cũng được đọc bài
Tin Mừng hôm nay, họ sẽ được an ủi và
biết ơn dường nào với cách hành xử của
Thiên Chúa, một lối xử sự hết sức lạ
lùng khó hiểu dưới mắt con người, vốn
theo chuẩn mực “ú đi, d́ lại”, ṣng phẳng và công
bằng, hai bên đều có lợi: những tiêu chuẩn
vốn đă bị nhào nặn, sửa đổi, có khi c̣n
thành luật, qua bao giai đoạn và do các thế lực
lắm bạc nhiều quyền. Qua dụ ngôn Chúa Giêsu
kể, ai cũng tin rằng không chỉ những thợ
giờ thứ mười một, mà nếu đến vào
giờ thứ mười hai hoặc, theo như đề
tiểu htuyết trên đây của Georghiu, vào giờ
thứ hai mươi lăm, th́ sẽ vẫn
được kêu vào, nhận vào và đồng lương
công nhật không hề thua kém. Đây không chỉ là một
dụ ngôn, mà là một hiệp ước đơn
phương mà Ông Chủ cam kết với mọi
người, với những người đang làm công cho Ông Chủ,
nhưng c̣n là để bảo đảm cho những
người chưa đến xin việc v́ nhiều nguyên
nhân, trong đó phải kể đến sự ngờ
vực, bởi chưa được mắt thấy tai
nghe về một t́nh thương và ḷng quảng
đại nhường ấy, giữa một thế
giới tranh giành, tị nạnh nhau từng chút lợi
danh. Truyền giáo chính là bằng lời nói, gương
sống, việc làm, cho mọi người thấy Ḷng Bao
Dung và T́nh Yêu Thương vô bờ bến của Ông
Chủ, của Người Cha Nhân Từ, Đấng
đă từng hô to: “Ai không có tiền, cũng cứ
đến mà mua bánh, mua nước”. Và Chúa luôn giữ
chữ tín! Người trộm lành ở trên Núi Sọ là ví
dụ điển h́nh của những kẻ Chúa gọi làm
vào Vườn Nho giờ thứ hai mươi lăm.
Thực
tế cuộc sống và hành xử của chúng ta đi
ngược lại với sứ
mệnh nầy. Thay v́ t́m đến anh em, chúng ta làm
cho những người muốn t́m đến với chúng
ta, muốn t́m đến Chúa qua chúng ta, qua hơi ấm t́nh
thương con cùng một Cha nơi chúng ta, đă phải
thẹn thùng hoặc buồn bă ra đi: thẹn thùng, v́ thay
vào thái độ ân cần niềm nở đợi
chờ, tiếp đón, mà họ đinh ninh sẽ có
được, là sự lạnh lùng, nghi hoặc, xa lánh;
buồn bă, v́ họ cảm thấy bất xứng với
Chúa, với ân phúc mà quả thực họ không đáng
hưởng, v́ đă qua giờ thứ mười một,
v́ đă là giờ thứ hai mươi lăm. Họ
buồn bă c̣n v́ mắt thấy tai nghe về suy nghĩ,
lời nói, việc làm của chúng ta, Kitô-hữu, khác xa, có
khi khác hoàn toàn hoặc trái ngược với những ǵ họ
nghe nói, chẳng khác nào những quảng cáo hàng giả, hàng
kém chất lượng với vô số mỹ từ, ngoa
ngữ: thùng rỗng kêu to! Lời nói, cử chỉ, thái
độ của nhiều Kitô-hữu như gáo nước
đá lạnh buốt dội lên ước cháy bỏng
nơi anh em t́m về Chúa T́nh Thương qua chúng ta. Cái hay
của các cộng đoàn Kitô-giáo và của từng cá nhân
Kitô-hữu, là chẳng ai chịu trách nhiệm hết và
chẳng ai có thể quy trách nhiệm hoàn toàn cho một
tập thể, cá nhân nào. Tội nguyên tổ: ai cũng
chỉ tay về ông Adong và bà Evà. Tội đẩy
nhiều người xa Chúa, làm cho nhiều người
thấy Chúa chỉ là một “logo” quảng cáo thượng
hạng cho Kitô-hữu, khi không cần dùng hoặc khi
hết hữu dụng, th́ đem cất, thậm chí là
vứt bỏ, th́ ai cũng có thể thản nhiên bắt
chước quan Philatô rửa tay phân phô: Tôi vô can!. Đó là
tội của những người đinh ninh ḿnh có công
lớn với Ông Chủ, ḿnh đă lao tâm khổ tứ
nhiều nhất cho Nước Trời, tính theo thứ
tự thời gian. Chủ phải mang ơn họ! Trong
sử sách Việt-Nam, thờ kỳ bà chúa
Đặng-Thị-Huệ, những người lính đă
ỷ vào chút công hộ giá, trở thành kiêu binh.
Ai trong chúng
ta dám cho ḿnh không suy nghĩ và hành xử như kiêu binh? Ai trong
chúng ta dám nói ḿnh không phải là thợ giờ thứ hai
mươi lăm?
CVK
Nguyễn-Thế-Bài